Siêu Cấp Hệ Thống
Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường
Version 1.X
Dịch: Ngạo Thiên Môn
Nguồn: Sưu tầm
Lúc đến giữa trưa ngày thứ hai, Hàn Phong lần nữa bị điện thoại đánh thức.
Vừa muốn động thủ cầm lấy, nhưng lại phát hiện tay mình không bị khống chế, không có bất cứ phản ứng gì hết.
"Oh, shit!"
Hàn Phong mắng một câu. Lúc này mới nhớ tới chương trình khống chế tay của mình còn chưa hoàn thành, tạm thời còn không thể khống chế được hai tay.
Bất đắc dĩ, Hàn Phong không thể làm gì khác hơn là dùng miệng ngậm cái điện thoại di động trên đầu giường. Sau đó mở ra, thấy tiểu Sương tử gọi tới, hắn dùng cằm ấn ấn một chút nút nghe điện.
"A lô - -" Hàn Phong hữu khí vô lực.
"Tiểu Phong tử, ngươi như thế nào bây giờ mới tiếp điện thoại? Ngươi hôm nay tại sao không có đi học, đừng nói cho ta biết ngươi bây giờ mới ngủ dậy đó."
"Đúng vậy…… Ta có chút không thoải mái."
Đâu chỉ không thoải mái, quả thực là vấn đề lớn. Hàn Phong bởi vì hai ngày chưa từng ăn vật gì, cả người vô lực. Điểm chết người chính là, hắn bây giờ hai tay còn không thể động. Bây giờ ngay cả ăn cũng là một vấn đề rồi.
"Hả? Ngươi làm sao vậy?" Liễu Nguyệt Sương ngữ khí bắt đầu lo lắng, "Khó trách hai ngày nay không thấy bóng dáng của ngươi... Ngươi mở cửa nhanh lên, ta đến cửa phòng ngươi rồi."
"Ách..." Hàn Phong sửng sốt. Thầm nghĩ, nói đến là đến, bất quá nàng tới vừa đúng lúc. Bây giờ tình huống này của mình, thật đúng là phải phiền toái nàng.
Giãy dụa từ trên giường đứng lên, Hàn Phong liền cảm thấy trong đầu một trận choáng váng, thật vất vả lắm mới định thần lại.
Hàn Phong căm hận mà lẩm bẩm: "Móa, xem ra lần sau làm chuyện gì, phải chuẩn bị cho đầy đủ trước."
Bây giờ cũng không thể so với lúc trước, trước kia hắn vốn chính là người toàn thân tê liệt. Tùy tiện nằm giường bao lâu cũng có người chiếu cố, sẽ không bị đói. Mà bây giờ, hắn ở một mình, nếu thật xảy ra chuyện gì, thì đúng là "kêu đất đất chẳng hay, kêu trời trời chẳng biết rồi."
Đi tới cửa phòng, Hàn Phong muốn thử mở cửa mấy lần cũng không có thành công.
"Bíng bong bíng bong - -" Bên ngoài Liễu Nguyệt Sương lại ấn chuông cửa.
Hàn Phong hướng bên ngoài hô: "Tới đây, đừng nóng, ta đang mở cửa."
"Kháo, bây giờ ngay cả cái khóa cũng khi dễ được mình. Tao không tin là tao không xử được mày?"
Hàn Phong đem dép lên vung lên, vươn đùi phải ra, dùng ngón chân kẹp lấy khóa, lấy sức lôi kéo, "răng rắc" Một tiếng vang lên, cửa phòng mở ra.
Không đợi Hàn Phong thu hồi cước về, cửa phòng liền bị Liễu Nguyệt Sương từ ngoài đẩy ra.
Kết quả là, Hàn Phong chỉ cảm thấy một cổ lực mạnh đẩy tới. Chân trái hoàn toàn đứng thẳng không yên. Cả thân thể ngã về sau, quăng cả bốn chân hướng lên trời.
Liễu Nguyệt Sương mới vừa vào cửa, chỉ nghe được "ba" một tiếng. Sau đó liền chứng kiến Hàn Phong nhếch miềng mà nằm ngửa trên mặt đất lầm bầm, nàng vội vàng chạy tới, dìu hắn hỏi: "Tiểu Phong tử, ngươi làm sao vậy?"
Mới vừa rồi một chút, gặp lúc ném ngay cột sống Hàn Phong đập xuống. Lúc ấy đau tới mức thiếu chút nữa ngay cả nước mắt cũng chảy ra. Thầm nghĩ muốn lớn tiếng chửi, bất quá Liễu Nguyệt Sương ở ngay trước mặt. Hắn cũng chỉ đành nhịn xuống: "Không……Không sao, chỉ ngã một cái thôi."
"Mới hai ngày thôi, ngươi làm sao biến thành cái dạng này rồi?" Liễu Nguyệt Sương lấy tay bưng mũi, nàng từ trên người Hàn Phong nghe thấy được một cổ mồ hôi thối dày đặc, "Ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?"
Hàn Phong vây giờ hình tượng đích xác quá mức lôi thôi rồi. Cả người tản ra toàn mồ hôi thối không nói, tóc cũng ứ đầy dầu. Quả thực từ đầu tới đuôi, trong mắt cũng tràn ngập tơ máu, một bộ tiều tụy không chịu nổi, bộ dáng thiếu ngủ nghiêm trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!