Chương 29: (Vô Đề)

Siêu Cấp Hệ Thống

Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường

Version 1.X

Dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: Sưu tầm

Lúc Dương Thành cùng Quách cục trưởng chạy tới, vừa lúc chứng kiến cảnh viên bên trong văn phòng giống như gặp phải đại địch, tất cả đều móc súng ra hướng tới cửa phòng, nhưng mà không ai có dũng khí đi vào.

"Có chuyện gì? Tại sao lại có tiếng súng?!" Quách Hưng Lượng toát mồ hôi lạnh, hắn trong lòng cầu khẩn cái tên sinh viên Hàn Phong kia ngàn vạn lần không nên gặp chuyện không may.

Một cảnh sát tuổi hơi lớn chút vội vàng đem cục trưởng kéo qua một bên, trốn xuống bàn làm việc bên cạnh.

"Cục trưởng, tiếng súng là từ trong phòng đó truyền ra. Lý Bân cùng lão Đồng ở bên trong, trước mắt còn không biết tình hình cụ thể."

Quách Hưng Lượng lau một ít mồ hôi, thở hồng hộc hỏi: "Bọn họ cùng ai ở cùng một chỗ?"

"Hình như là một tên côn đồ, tuổi còn trẻ. Bất quá bộ dáng nhã nhặn, thoạt nhìn giống như sinh viên vậy."

Dương Thành vừa nghe, lại càng lo lắng, bất chấp mọi thứ, trực tiếp hướng bên trong la lên: "Tiểu Phong, ngươi có ở bên trong không, ta là cậu út đây!"

Vừa nói, hắn vừa không để ý phản đối của những người khác, trực tiếp mở của ra. Kéo mấy lần, nhưng lại phát hiện bên trong cửa phòng bị người ta khóa trái. Dương Thành lo lắng, nhấc cước lên đáp, nhưng cửa vẫn không mở.

Sau ba đến năm cước, cửa phòng rốt cuộc bị đá văn, nhất thời bên trong truyền ra một trận kêu thảm thiết.

Dương Thành đi vào trong, thấy Hàn Phong bình yên vô sự ngồi ở trên ghế, trong lòng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cúi đầu nhìn, thấy một cảnh sát đã hôn mê, trực tiếp gục trên mặt đất, chỗ mũi còn đang chảy máu.

Mà mặt khác lão cảnh sát còn lại thì đang ôm đùi phải của mình ngao ngao kêu gào thảm thiết. Bên dưới hắn đã bị máu tươi nhiễm đỏ, hiển nhiên là vừa mới bị bắn một súng trên người.

Ở góc khác, một khẩu súng lẳng lặng mà nằm ở nơi đó.

**********

Chiếc Jeep của Dương Thành dừng lại trước cổng đại học Thủy Mộc, Hàn Phong từ phía trên bước xuống.

"Sau này xảy ra chuyện gì, trước tiên phải gọi điện thoại cho ta. Không cho phép khoe tài giống như hôm nay nữa, biết chưa?" Dương Thành không tin tưởng dặn dò lần nữa.

Hàn Phong gật đầu: "Biết rồi."

Đưa mắt nhìn xe của Dương Thành rời đi xong, Hàn Phong xoay người bước vào đại học Thủy Mộc.

Trên đường đi, Hàn Phong trong đầu chậm rãi nghĩ lại hôm nay đã xảy ra chuyện gì.

Không thể không nói, sự tình hôm nay thật sự là có chút kích thích vô cùng. Tuy nhiên bản thân xử lý đích xác có chút không thỏa đáng, nếu như hắn trước tiên gọi điện thoại cho cậu út, hết thảy hoàn toàn có thể tránh.

Bất quá, tương lai phát sinh chuyện gì, ai có thể đoán trước được chứ? Hở ra là phiền toái đến Dương Thành. Đây không phải Hàn Phong nguyện ý, nhất là sau khi biết ân oán Hàn Dương hai nhà.

Cho nên, Hàn Phong cũng không hối hận.

Về phần hai người cảnh sát nọ, Hàn Phong đối với bọn họ lại càng không có gì áy náy. Bọn họ rõ ràng là cầm tiền làm việc, nếu quyết định làm, thì phải nỗ lực giác ngộ đại giới.

Càng huống chi, cái lão cảnh sát kia, sau khi Hàn Phong phản kháng, không ngờ hắn lại còn dám rút súng lục ra!

Hết thảy, cũng đều là do bọn hắn gieo gió gặt bão!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!