Siêu Cấp Hệ Thống
Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường
Version 1.X
Dịch: Ngạo Thiên Môn
Nguồn: Sưu tầm
Hạ Nam vì chuyện mấy người bị thương bận đến đầu tắt mặt tối. Hàn Phong ra tay cũng thật là nặng, đánh cho bọn họ căn bản là không bò dậy nổi. Đám người đó có người thì hôn mê, có người thì gãy xương. Cuối cùng chỉ có thể tống hết lên xe, sau đó đưa vào bệnh viện trị liệu.
Sau khi làm tốt thủ tục bệnh viện, giao đám côn đồ cho đồng sự, Hạ Nam lúc này mới nhớ tới Hàn Phong, nàng biết có vài đồng sự ở cục cảnh sát lúc đối phó nghi phạm, bình thường đều cho bọn hắn nếm ít mùi đau khổ. Bất quá nàng đối với Từ Vinh vẫn còn hiểu rõ. Nếu như là hắn tự mình phụ trách án này, hẳn là không có vấn đề gì, càng huống chi hắn lại biết mình nhận thức Hàn Phong. Bất quá, Hạ Nam vẫn còn có chút lo lắng, định gọi điện thoại cho Hàn Phong hỏi han tình huống một chút.
Nhưng mà lại không biết số điện thoại di động của hắn. Gọi cho Từ Vinh, cảm giác lại không phù hợp với quy củ, Hạ Nam thật sự là sợ bị hắn thuyết giáo.
Vì vậy, Hạ Nam không thể làm gì khác hơn là bấm số gọi điện thoại cho Dương Thành.
"Tiểu Nam Nam, anh thật là có chút thụ sủng nhược kinh nha. Không ngờ em lại chủ động gọi điện thoại cho anh! Có phải nhớ anh rồi không?" Dương Thành nham nhở nói.
"Dương Thành, đừng nhiều lời nữa, tìm anh là có chuyện nghiêm chỉnh."
Dương Thành vừa nghe, thái độ lập tức chuyển biến: "Uhm? Có chuyện gì? Em cứ nói, anh nghe."
"Là về Hàn Phong, hắn hôm nay cùng mấy tên côn đồ đánh nhau, bị tụi em đưa về cục cảnh sát. Anh gọi điện thoại hỏi một chút, xem hắn bây giờ không có việc gì rồi chứ? Em bây giờ ở bên ngoài, tạm thời không thể đến đó được." Tiếp theo, Hạ Nam đem sự tình hôm nay nói cho hắn một lần. Hơn nữa còn đem tin tức từ trong miệng mấy tên côn đồ nói cho hắn. Mấy tên này là cố tình đối phó Hàn Phong.
"Có chuyện này nữa sao?" Dương Thành trầm mặc một chút, sau đó nói, "Được, anh biết rồi, cứ vậy đi, chốc nữa mời em ăn cơm hen."
Dương Thành cúp điện thoại, lập tức bấm số gọi vào điện thoại di động Hàn Phong. Điện thoại di động một mực vang lên, nhưng mà không ai tiếp hết, hắn nhất thời nhíu mày lại.
"Mịa nó, tốt nhất ngàn vạn lần đừng để bố mày phải nhiễu loạn, bằng không……"
Dương Thành sắc mặt lạnh xuống, chuyện này hắn sao lại không biết. Tuy không thể xác định rốt cuộc có cùng Hoàng gia có vấn đề gì hay không, nhưng quả thật là Hoàng gia tìm người, thì thật đúng là tự vả vào miệng mình rồi . Bởi vì sự kiện lần trước, hắn đã bảo cùng Hoàng gia xử lý chuyện đó rồi.
Dương Thành lập tức buông hết công việc, leo lên chiếc Jeep cũ nát của hắn, vọt đến sở cảnh sát. Trên đường đi, Hắn hỏi Hạ Nam số điện thoại của cục bọn họ. Sau đó trực tiếp gọi điện thoại tới văn phòng cục trưởng.
***************
Sau khi tiểu Lý tiến vào, vốn định xem Hàn Phong làm trò, bị treo đến nửa giờ, sớm phải thống khổ chịu không nổi rồi. Nhưng mà hắn lại ngẩn cả người ra, bởi vì hắn chứng kiến Hàn Phong đang nhàn nhã dựa vào tường nhắm mắt lại ngủ.
Hắn phải làm gì bây giờ?!
Tiểu Lý vẻ mặt không tin nổi, hắn rõ ràng nhớ kỹ mình đã còng ngược hắn, sao bây giờ lại thành cái dạng này?
Lão cảnh sát kia liếc mắt nhìn tiểu Lý một cái, thấy mặt hắn giống như bị đốt cháy nóng lên.
Hàn Phong bị còng lâu như vậy, ít nhiều trong tâm cũng không khỏi dâng lên một cổ tà hỏa, hắn lạnh lùng nói: "Các người định giam tôi tới khi nào?"
Tiểu Lý mới vừa rồi mất mặt mũi trước đồng sự, rất là căm tức, nhìn hắn quát: "Oắt con, mày thành thật một chút cho tao! Nơi này là cục cảnh sát, không tới phiên mày giương oai!"
Hàn Phong lạnh lùng theo dõi hắn, không nói gì.
Hàn Phong bây giờ mặc dù đã không còn là một quân nhân, nhưng tính cách nóng nảy trước kia đại bộ phận vẫn còn giữ lại. Thân là quân nhân, hắn ghét nhất là gặp loại người như vậy, mặc một thân đồng phục, còn không có giác ngộ, bôi nhọ hình tượng cảnh sát nhân dân. Chính những kẻ như thế, chỉ tổ làm bại hoại vinh dự của cảnh sát, khiến nhiều người đối với cảnh sát mất đi niềm tin.
"Hừm, thằng oắt này, mày còn dám chống đối!"
Tiểu Lý phát hỏa, vẻ mặt xanh mét hướng về phía Hàn Phong đi tới, định đánh người.
Lão cảnh sát kia lúc này cũng lên tiếng, hắn giơ quyển sách cùng bút trên tay lên, nói: "Tiểu Lý, quên đi, trước hết ghi lời khai đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!