Siêu Cấp Hệ Thống
Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường
Version 1.X
Dịch: Ngạo Thiên Môn
Nguồn: Sưu tầm
Hàn Phong kiếp trước đã trải qua huấn luyện trinh sát cùng với phản trinh sát nghiêm khắc. Hơn nữa, cảm giác ngũ quan của hắn bây giờ đều được hắn cố ý phóng đại tăng mạnh lên. Cho nên đối với hết thảy chung quanh cảm giác đều phi thường nhạy cảm.
Trên đường đi, mặc dù cũng có những người khác, nhưng sau khi Hàn Phong đi được một đoạn liền cảm thấy được người kia đang đi theo sau mình. Tiết tấu cước bộ của hắn cùng mình vô cùng giống nhau, Hàn Phong lại còn cố ý thử nghiệm một chút để nghiệm chứng suy đoán, kết quả quả chứng minh, hoài nghi của hắn là có đạo lý.
Kẻ theo dõi chỉ có một, vì thế Hàn Phong liền thay đổi phương hướng của mình, dùng tốc độ bình thường hướng một ngõ hẻm yên tĩnh đi đến.
Kẻ theo dõi Hàn Phong, ngoại hiệu là "Cẩu tử", là một thanh niên vô nghề nghiệp hơn hai mươi tuổi. Hắn là thành viên bang phái Bắc Kinh Tây Thành bang, am hiểu nhất việc bám đuôi theo dõi. Hôm nay hắn tới nơi này, chính là để theo dõi Hàn Phong.
Hôm trước, Tây Thành bang truyền đến tin tức, muốn xử lý một sinh viên đại học Thủy Mộc, tên gọi Hàn Phong, nhưng lại là một người nửa tàn tật. Bang phái cũng không có cho người trực tiếp tiến vào bên trong đại học làm, bởi vì sinh viên là tiêu điểm chú ý của giới truyền thông. Một khi xuất hiện động tĩnh gì, lập tức sẽ hấp dẫn nhân dân cả nước chú ý.
Cho nên một bang phái muốn sinh tồn lâu dài, tuyệt sẽ không làm ra loại chuyện ngu xuẩn như vậy
Vì vậy, Tây Thành bang cho mấy tiểu đệ bên ngoài đi tìm hiểu thời gian hoạt động của Hàn Phong ở đại học Thủy Mộc. Định là chờ hắn vừa ra khỏi cửa, liền chặn lại, sau đó dựa theo chỉ thị của cấp trên cắt đứt hai chân hắn, cho hắn sống nửa đời còn lại trên xe lăn.
Nhưng mà, khiến bọn họ cảm giác buồn bực nhất chính là tiểu đệ của họ làm việc hiệu suất luôn luôn cao. Vậy mà tại Thủy Mộc lăn qua lăn lại cả một ngày, ngay cả bóng dáng của Hàn Phong cũng không thấy, chứ đừng nói đến việc nắm giữ quy luật hoạt động của hắn.
Cuối cùng, vẫn là tin tức cấp trên linh thông, cho biết Hàn Phong tại phụ cận trường có thuê một phòng ở. Mấy ngày nay hắn không đến trường học, hẳn là sẽ phải ở bên kia, nên để cho bọn họ đến đây chờ Hàn Phong.
Người thuê phòng phụ cận trường đại học vốn cũng không ít, cấp trên chỉ cho tin tức mơ hồ như vậy, quả là khổ cho tiểu đệ trong bang rồi. Cuối cùng đành phải phân tán nhân viên, phân biệt đến các khu dân cư phụ cận quan sát. Bọn họ nhân tiện mở ra xem tấm ảnh chụp, trên ảnh chụp là một thanh niên mặt hơi mỉm cười.
Tất cả mọi người đều rất kỳ quái, tại sao cấp trên lại điều động nhân lực lớn đến như vậy để đối phó tiểu tử này. Bất quá làm một tiểu đệ, phải có tố chất của một tiểu đệ, lão đại muốn làm chuyện gì, bọn họ đều không có tư cách phỏng đoán. Tốt nhất là làm theo, làm tốt nói không chừng còn có thể lập công, nhờ đó mà thăng cấp.
Bất quá có một địa phương hơi khó tra. Đó chính là khu phụ cận đại học này, nó không thuộc phạm vi thế lực của Tây Thành bang bọn hắn, mà là thuộc Đông Thành bang. Trong khi đó hai bang phái bọn họ hết lần này tới lần khác quan hệ đều không có gì đặc biệt, đã vậy còn thường xuyên vì tranh đoạt phạm vi thế lực mà phát sinh xung đột. Khu vực đại học này là khu yếu kém, trên cơ bản không kiếm được tiền lời. Hơn nữa nếu xui xẻo có chuyện gì xảy ra, còn phải chịu tội thay cho người khác.
Cho nên Tây Thành bang đối với nơi này vốn chẳng có hứng thú gì.
Nếu đây đã là địa bàn của bang phái đối đầu, tự nhiên không thể quá kiêu ngạo. Cho nên hành động của bọn họ cũng khá bí ẩn, phái người cũng không nhiểu. Nhân tiện khoảng bảy, tám tên, cứ như vậy hiệu suất lại chậm đi không ít. Cho nên hai ngày qua, vẫn không có bất cứ tin tức gì.
Vận khí của Cẩu tử luôn luôn tốt như thế. Thấy đấy, mới vừa rồi ngay trong tiểu khu hắn phụ trách, may mắn gặp được Hàn Phong mà bọn họ hai ngày qua vẫn đau khổ truy tìm.
ĐCM nó, đúng là vận khí tới, có ngăn cản cũng đỡ không nổi!
Cẩu tử trong lòng mừng thầm, không hề lưu lại dấu vết liền đi theo.
Đối với kỹ thuật theo dõi của mình, Cẩu tử luôn luôn có tự tin rất cao. Ở lĩnh vực theo dõi này, hắn tin tưởng cả Tây Thành bang không một ai có thể làm được so với hắn tốt hơn. Nói tới hắn, phải nói đúng là một con chó so với người khác có điểm cơ trí, rất hiểu được cách dùng tri thức của mình. Vì để tăng mạnh kĩ thuật truy tung, hắn chuyên môn mua sắm và sưu tầm rất nhiều tư liệu mang tính chất chuyên nghiệp để tiến hành học tập.
Điều này cũng như câu nói: Lưu manh không đáng để sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa thôi.
Cẩu tử theo được một đoạn, đột nhiên phát hiện có chút gì đó không thích hợp, hắn như thế nào không trở về trường học, chạy đến ngõ khuất hẻo lánh bên trong này làm gì nhỉ?
Chẳng lẽ bị hắn phát hiện rồi sao? Không có khả năng. Cẩu tử tự tin bản thân ngụy trang rất khá, đối phương là một học sinh, làm sao có thể phát hiện mình bị người ta theo dõi.
Bất quá, vì để cho chắc chắn. Hắn móc điện thoại di động ra, thông báo cho người phụ trách hành động lần này.
Mới vừa cúp điện thoại, Cẩu tử ngẩng đầu lên, nhưng lại không thấy thân ảnh Hàn Phong đâu.
Cẩu tử trong lòng có chút trầm xuống, biết đối phương khẳng định đã phát hiện ra mình rồi. Nếu như mình chạy tới, rất có khả năng sẽ bại lộ hành tung, nhưng mà mình vừa mới gọi điện thoại cho lão đại. Nếu như hắn mang theo các huynh đệ khác chạy tới, rồi lại biết mình đã để mất dấu đối phương, tình huống sẽ không ổn. Nghĩ đến đối phương chỉ là một sinh viên bình thường, lại là nửa tàn tật, Cẩu tử cắn răng một cái, vội vàng chạy tới.
Bước tới một bước, Cẩu Tử phát hiện phía trước đã là ngõ cụt. Chỉ có năm đường có thể đi, quay người lại, liền thấy Hàn Phong không biết từ lúc nào, đã ở đằng sau mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!