Chương 19: (Vô Đề)

Siêu Cấp Hệ Thống

Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường

Version 1.X

Dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: Sưu tầm

Bức tranh vẽ bằng bút máy đã mất, điều này khiến cho Hàn Phong có chút buồn bực. Vốn định lấy nó cất kỹ mà xem, bây giờ thì hết rồi. Mặc dù hắn cũng có thể vẽ lại bức tranh khác giống như đúc vậy, nhưng giờ phút này hắn cũng không có phần tâm tình đó, đã mất hứng thú rồi.

Suy nghĩ trở lại, dọc theo đường đi, bức tranh mất tại thư viện khả năng là lớn nhất. Đặc biệt là lúc đi xuống ngã rẽ cùng nữ sinh kia thiếu chút nữa đụng nhau.

Mất thì cũng đã mất, dù sao cũng là nhất thời cao hứng vẽ mà thôi. Lắc đầu một cái, Hàn Phong đem ý nghĩ này vứt ra đằng sau.

Hôm nay là thứ sáu, cho nên bọn họ quyết định bắt Hứa Lâm Hổ mời khách bữa tối, như vậy mọi người có thể ăn muộn một bữa. Dù sao ngày mai cũng không có lớp, bất quá rốt cuộc đi nơi nào ăn, cũng khiến bọn họ gặp khó khăn. Mấy người thảo luận qua thảo luận lại mãi mà vẫn không thể quyết định. Nếu không phải Lý Vượng ngại chỗ này ăn dở thì cũng là Hứa Lâm Hổ ngại chỗ kia quá mắc, không đủ tiền.

Thẳng đến buổi tối, bọn họ rốt cuộc cũng ra khỏi cửa -

- Đi tới lẩu Thái Muội ngoài thành phố ăn lẩu.

Hàn Phong không có tham dự thảo luận, cho nên Hứa Lâm Hổ nhìn hắn nói: "Phong tử, chúng ta đi ăn lẩu đi."

Đang nằm trên giường nhắm mắt lật xem tư liệu trong não bàn, Hàn Phong mở mắt ra: "Trời nóng mà còn ăn lẩu?"

"Không sao hết, bây giờ ăn lẩu mới sảng khoái chứ. Ăn xong rồi về tắm rửa, sau đó đi ngủ, bảo đảm ngủ một giấc thẳng tới sáng!" Lý Vượng vừa nói trên mặt vừa lộ ra thần sắc say mê.

Sở Suất mới vừa tới cũng tỏ thái độ nói: "Tao không có ý kiến."

Tính toán xong, cả phòng ngủ bọn hắn lần đầu tiên toàn thể hoạt động. Lúc trước nhiều nhất chỉ có ba người, Tôn Nhạc là loại tuyệt đối bài trừ. Lần này thật vất vả mới tề tụ đầy đủ, Hứa Lâm Hổ cùng Lý Vượng la hét đòi uống rượu, hơn nữa còn là không say không về.

"Oh yeah, vậy mình đi ăn lẩu."

Hàn Phong gật đầu đồng ý, hắn thấy mọi người hăng hái như vậy, cũng không muốn làm họ mất hứng.

Đoàn người trùng trùng điệp điệp chạy đến lẩu Thái Muội, nhưng lại phát hiện đã đầy khách, nếu muốn ăn xem ra còn phải xếp hàng.

"ĐCM, hôm nay làm đéo gì nhiều người quá vậy? Thế nào, tụi mình đợi không?" Hứa Lâm Hổ hỏi.

Hàn Phong nhìn một chút, hàng xếp cũng không phải rất dài, vì vậy nói: "Hôm nay là cuối tuần, phỏng chừng chỗ khác cũng đầy khách, hay là chờ một chút đi."

Ngoài ra hai người còn lại cũng đồng ý, vì vậy Hứa Lâm Hổ ở bên kia xếp hàng, bọn họ ba người thì đi tìm chỗ.

Mới vừa đợi chưa được vài phút đồng hồ, điện thoại di động của Hàn Phong liền reng lên. Cầm lên nhìn, là cậu út Dương Thành gọi.

"A lô -

- Cậu út hả?"

"Tiểu Phong, ngươi bây giờ ở đâu?"

"Con bây giờ cùng mấy bạn ở ngoài ăn cơm, có chuyện gì không?"

"Ở chỗ nào, ta chạy qua đó."

Nghe ngữ khí, Dương Thành tựa hồ rất cấp bách, nhưng mà Hàn Phong bên này cũng chưa từng cùng bạn ăn cơm với nhau. Nếu như vứt họ sang một bên, tựa hồ có chút không đúng, hắn hỏi: "Có việc gì gấp lắm sao? Chờ ăn cơm nước xong rồi gặp được không? Vả lại con……"

"Ngươi đừng hỏi, đến lúc đó sẽ biết. Ngươi bây giờ ở đâu, ta đã đến cổng trường của ngươi rồi." Dương thành ngữ khí có chút không cho phép nghi vấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!