Chương 18: (Vô Đề)

Siêu Cấp Hệ Thống

Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường

Version 1.X

Dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: Sưu tầm

Thư viện.

Hàn Phong đã đem "Kinematic Scheme" xem được gần một phần tư rồi, đầu óc có chút mờ mịt suy nghĩ. Mấy ngày nay tiếp nhận tri thức nhiều lắm, não bàn cũng đã chiếm cứ gần một nửa rồi. Trải qua vài ngày cố gắng, thành quả của hắn đã dần lộ ra, việc biên soạn chương trình khống chế tay, trong tâm đã chuẩn bị, chờ hắn xem hết quyển sách này là có thể bắt đầu tiến hành.

Giờ phút này buổi sáng, là thời gian bắt đầu tiết thứ hai, thư viện rất ít người. Chỉ hai ba người vào trong phòng tham khảo, rất là trống trải.

Không tự chủ được, Hàn Phong trong đầu lại nghĩ đến nữ sinh hệ khoa học thần kinh kia. Ngày đó cũng là cùng một vị trí, hắn ngồi đối diện, thấy được nét xinh đẹp kinh diễm của nàng.

Ban bệnh thần kinh học, Hàn Phong đã vào hai lần. Bất quá mỗi lần đều là vội vã đến, rồi vội vã đi, cũng không có tận lực nhận thức nữ sinh nọ. Nếu không lúc đó sợ là mình lại lần nữa lâm vào cái cục diện xấu hổ mà kinh hiểm kia. Về phương diện tâm tư khác hắn cũng không để ý, trong đầu hắn hầu hết đều tự hỏi về siêu cấp hệ thống của mình. Chỉ bất quá lúc nhàn hạ mới ngẫu nhiên nhớ tới nàng.

Ngẩng đầu nhìn chỗ ngồi đối diện một chút, tựa hộ nữ sinh nọ lại một lần nữa ngồi ở đàng kia, vẻ mặt oán trách cùng thẹn thùng nhìn mình.

Hàn Phong trong lòng vừa động, bèn rút ra tờ giấy trắng, móc bút máy ra. Sau đó ở trên mặt giấy soạt soạt vài phát vẽ thành bức tranh.

Hàn Phong lúc trước cũng không có kinh nghiệm đối với tranh, cũng chưa từng được bồi huấn qua phương diện này. Nhưng mà bây giờ lại bất đồng với ngày xưa, hắn bây giờ đối với việc khống chế hai tay so với người bình thường mà nói, mặc dù còn chưa đủ linh hoạt, nhưng về độ chính xác, có thể so sánh ngang với cả máy móc.

Cho nên, mở bút máy ra liền một mạch vẽ xuống, có thể nói là lưu loát sinh động như nước chảy mây bay, trót lọt tự nhiên. Một bút một tranh không điểm nào ướt át bẩn thỉu. Đường nét nặng nhẹ nhanh chậm nắm trong tay quả thực đạt tới sự hoàn mỹ. Đổi lại mà nói, quả thực so với chụp ảnh trắng đen cũng không khác gì mấy.

Đại khái sau mười phút đồng, Hàn Phong đem bức tranh đầu tiên bình sinh tới giờ của mình hoàn tất. Hắn cầm lên, thổi thổi vài cái cho bút tích khô đi. Hướng xa xa nhìn lại một chút, cảm giác của mình thật là không sai.

Hình ảnh trên đó, nghiễm nhiên cùng tình cảnh hắn chứng kiến mấy ngày hôm trước giống nhau như đúc. Ngay cả thần thái xấu hổ của nữ sinh nọ cũng được biểu hiện sinh động như thật.

"Không nghĩ tới ta còn có thiên phú vẽ tranh đến như vậy. Nếu sau này không có tiền ăn cơm, có thể đi tìm người vẽ tranh mà sống rồi, ha ha!"

Thoáng tiêu khiển đại não một chút, Hàn Phong đem bức tranh này kẹp vào trong đống giấy, tiếp tục vùi đầu đọc sách.

Qua lại đại khái gần một tiếng, tiết thứ hai cũng hết giờ học, đã lục đục có đồng học bước vào thư viện đọc sách hoặc tự học rồi. Mà Hàn Phong cũng đã xem xong hết quyển sách theo kế hoạch dự định. Vì vậy đem sách trả lại chỗ cũ, thu thập đồ đạc, liền rời đi.

Đi xuống cầu thang, tới chỗ rẽ, Hàn Phong đột nhiên thấy một bóng người đâm đầu tới. Thân thể của hắn lập tức phát sinh phản ứng, nhanh chóng chợt lóe trườn qua sườn, tránh được một hồi va chạm nguy hiểm. Bất quá bởi vì vừa rồi tập trung tinh lực khống chế hai chân, quên mất việc khống chế tay, cho nên đồ trong tay liền rơi xuống.

"Xin lỗi……" Một thanh âm quen thuộc vang lên bên tai Hàn Phong, làm hắn ngẩn người ra.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện đúng là nữ sinh kia! Nàng giờ phút này đang ngồi chồm hổm trên mặt đất giúp Hàn Phong nhặt đồ vật.

"Ách…… Không có việc gì."

Hàn Phong cảm giác được trống ngực mình chậm rãi tăng nhanh.

Nữ Sinh nọ đem đồ nhặt lên. Sau khi nghe được thanh âm của Hàn Phong, cũng giương mắt sửng sốt: "Thì ra là bạn?"

"À…… Cám ơn." Hàn Phong một tay đoạt lấy đồ trong tay nữ sinh, nói tiếng cám ơn. Sau đó quay đầu đi, nếu không chạy thì không còn kịp nữa rồi.

"Ngươi……"

Lý San San còn chưa kịp phản ứng, Hàn Phong ngay cả bóng người cũng không thấy.

"Bộ mình kinh khủng vậy sao?" Lý San San chu cái miệng nhỏ nhắn lên nghĩ.

Nàng tự đánh giá mình lần nữa, tựa hồ cũng không có phát hiện chỗ nào khiến cho kẻ khác chán ghét.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!