Chương 110: (Vô Đề)

Siêu Cấp Hệ Thống

Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường

Version 1.X

Dịch: Đường Ngọc Ninh

Nguồn: 4vn. eu

- Cụ Hoa?

Hàn Phong không hiểu nhìn Dương Trí, từ đâu lại xuất hiện ra một người như vậy.

Dương Trí giải thích nói:

- Tôi chỉ biết cụ Hoa tinh thông trung y, nhất là châm cứu, danh vọng ở giới trung y trong nước rất là cao, ngay cả ông nội cùng với Đông gia gia đều phải tôn kính gọi ổng một tiếng "Hoa lão". Lần này, cụ Hoa tới Bắc Kinh hình như là để tham giao hội giao lưu trung y gì đó.

Lão trung y có y thuật cao siêu? Hàn Phong lập tức nhớ tới trong mấy quyển sách Triệu Đông đưa cho hắn có một quyển liên quan tới châm cứu. Quyển sách đó hắn đã đọc kỹ, nhưng lại vẫn không tài nào hiểu được. Lý luận trụ cột của quyển sách này chính là hệ thống mạch lạc cùng hệ thống huyệt vị của cơ thể người, đủ loại danh từ phiền phức đến nỗi Hàn Phong còn phải cảm thấy hoa mắt.

Hiện tại, Hàn Phong đối với vị trí của hơn bảy trăm huyệt vị cùng kinh mạch đã rõ như lòng bàn tay, nhưng mà hắn vẫn như cũ không hiểu được quyển sách đó. Thân là người Trung quốc, Hàn Phong tự nhiên đã sớm nghe nói qua "Thuật Châm Cứu", đây là tài phú quý giá mà cổ nhân lưu cho chúng ta, là bộ phận trọng yếu tạo thành trung y học, nhưng mà khoản công tác kế thừa tài phú cũng không có được làm tốt, thậm chí còn có rất nhiều thuật chữa bệnh cao minh bị thất truyền. Người hiểu được thuật châm cứu đã ít lại càng ít hơn, cho dù là biết, cũng chỉ là da lông bên ngoài, hoàn toàn khác biệt chính là, thuật châm cứu trung y ở hải ngoại ngược lại lại phát triển nồng nhiệt hơn.

Hiện tại, Hàn Phong đã biết nội lực là thật sự tồn tại, đương nhiên sẽ không hoài nghi tính chân thật của thuật châm cứu. Hắn hiện tại muốn biết nhất là, đến tột cùng tại sao "thuật châm cứu" lại có hiệu quả thần kì như thế, một cây ngân châm nho nhỏ, không ngờ có thể sinh ra ảnh hưởng to lớn đối với cơ thể. Dựa theo thói quen của Hàn Phong, hắn tin tưởng, tất cả những điều này đều có giải thích hợp lý tương ứng, giống như nội lực vậy, châm cứu kích thích huyệt vị, chẳng lẽ có thể sinh ra hiệu quả đồng dạng với "Đan Lưu"?

Hàn Phong cũng chưa từng thử thi châm hoặc thể nghiệm cảm giác được châm. Đối với cái này, hắn không dám tùy tiện thử, huyệt vị cơ thể người, há có thể tùy ý hạ châm. Không cẩn thận một chút, chỉ sợ liền gặp phải bệnh tật không tưởng.

Hàn Phong vốn định khi nào rảnh thì tới tìm Triệu Đông hỏi thăm cẩn thận tình huống này một chút, không nghĩ tới, lão lại tìm mình trước. Hơn nữa, còn có thêm một vị đại sư châm cứu trung y. Hàn Phong bây giờ cũng không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, vì thế hắn quyết định đi gặp Hoa lão, ngôi sao tỏa sáng trong giới trung y này.

Đây đã là lần thứ ba Hàn Phong bước vào chỗ ở của Dương gia, nhắc tới cũng xảo hợp, mỗi lần đều là bị người ta "gọi về". Hắn cũng không cảm thấy mình làm như vậy có cái gì không ổn. Bởi vì mỗi lần hắn tới nơi này đều có lý do, hắn chính là người như vậy. Tư duy lý tính rộng hơn tư duy cảm tính, những việc nhỏ không đáng kể gì, thì sẽ không đi để ý nhiều. Chỉ cần mình cho rằng đối với chính mình có lợi là được.

Kì này tới, là lần đầu tiên tới phòng tiếp khác của Dương gia, thời điểm Hàn Phong đến, phát hiện chỗ này tụ tập không ít người. Máy điều hòa trong phòng mở cũng ấm áp hơn, Dương Hưng Lâm giờ phút này đang sắn tay áo ngồi giữa phòng cách, còn có một ông lão râu tóc bạc phơ đang tiến hành châm cứu cho ông, ông lão kia có chòm râu rất dài, nhìn vào rất có phong vị cổ nhân, sắc mặt hồng hào, thậm chí ngay cả nếp nhăn cũng có rất ít, thật sự là có thần thái hạc phát đồng nhan. (Hạc phát hồng nhan: già nhưng vẫn tráng kiện)

Xem ra vị này chính là "Hoa lão" rồi, Hàn Phong thầm nghĩ.

Hai người Dương Thành cùng Triệu Đông cũng có mặt, mặt khác còn có một vị trung niên cùng một vị phu nhân, bọn họ đều ở bên cạnh dùng nể ánh mắt hiếu kỳ mà kính nể nhìn lão nhân thi châm.

Nhìn thấy Hàn Phong cùng Dương Trí bước vào đại sảnh, ánh mắt bọn họ đều tập trung ở trên người Hàn Phong.

Giờ phút này trên đầu của Dương Hưng Lâm đã cắm hai cây ngân châm, sau khi nhìn thấy Hàn Phong, hắn liền hô:

- Tiểu Phong, mau tới đây, chào cụ Hoa đi.

Hoa lão giờ phút này cũng không có ghim kim, sau khi thấy Hàn Phong, ông mang theo vẻ mặt tươi cười nhìn từ trên xuống dưới, tay phải chậm rãi vuốt chòm râu dài của mình.

Hàn Phong tiến tới một bước, chào nói:

- Hoa lão, chào ông, tiểu tử Hàn Phong.

Nụ cười trên mặt Dương Hưng Lâm trì trệ lại, trừng mắt nhìn Hàn Phong một cái, vội vàng hướng Hoa lão nói:

- Ông coi thằng nhóc này...... thực không hiểu chuyện...

- Không sao, không sao.

Hoa lão cười nói.

- Gọi ông là Hoa lão được rồi, Dương Trí cũng vậy, đều gọi ta là lão hết đi! Được rồi, chúng ta tiếp tục.

Hàn Phong không nói thêm gì nữa, hướng bên trái thối lui vài bước, đi đến bên cạnh Dương Thành rồi đứng lại, cùng bọn họ quan sát Hoa lão biểu diễn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!