Siêu Cấp Hệ Thống
Tác giả: Phong Điên Cuồng Tiếu Cường
Version 1.X
Dịch: Ngạo Thiên Môn
Nguồn: Sưu tầm
Chụp cộng hưởng từ, tức là kỹ thuật cộng hưởng, tiếng anh gọi là MRI. Nguyên tắc cơ bản dùng là lực từ trường mạnh tác dụng vào, vận hành khí quan bên trong hạt nguyên tử hidro. Sau khi trải qua tính toán cùng xử lý, có được ảnh chụp kiểm tra của các bộ vị. Các bộ vị này có thể là đại não, cột sống, trái tim, bàng quang…… Còn nữa, MRI có thể lấy được ảnh chụp lập thể của đại não cùng sống tủy. So với kiểm tra CT truyền thống còn triệt để hơn một tầng, sẽ không thiếu bất kì bộ vị nào.
Hàn Phong đến phòng thay đồ mặc cái bộ "quần liền áo" vô. Cúi đầu nhìn mình một chút, tựa hồ vô cùng tức cười, bộ "quần liền áo" tạo hình không tệ, nhưng mất tự nhiên nhất chính là nhan sắc của nó. Tại sao nhất định phải là màu đỏ nhỉ?
Từ Phong thay đồ đi ra, Liễu Nguyệt Sương sau khi thấy trong mắt tràn đầu ý cười. Khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì cố nín cười mà đỏ bừng lên.
Hàn Phong nhìn nàng khổ sở, nhún nhún vai, nói: "Muốn cười thì cười đi. Đừng có nhịn, coi chừng mắc nghẹn đó."
Liễu Nguyệt Sương nghe vậy, lần này cười đến run rẩy cả người. Cuối cùng dứt khoát ôm bụng "thống khổ" ngồi chồm hổm xuống mặt đất.
Nhẫn nại của MiMi y tá chịu đựng hiển nhiên so với Liễu Nguyệt Sương còn mạnh hơn. Trừ khuôn mặt mỉm cười ra, những cái khác đều hoàn hảo, dù sao mặc như vậy nàng cũng thường xuyên gặp. Chỉ bất quá là lần đầu thấy một cậu nhóc đẹp trai tức giận vì chụp cộng hưởng từ mà thôi. Nàng tiếp tục hướng dẫn Hàn Phong các mục cần chú ý: "Em trước giờ có bắn qua tia X hoặc kiểm tra CT chưa?"
Bởi vì Hàn Phong trước kia cũng đã làm qua cộng hưởng từ. Biết nếu đã làm kiểm tra này, là phải có báo cáo kiểm tra, hắn liền trả lời: "Không có làm, nhưng trước kia em đã từng chụp cộng hưởng từ, đã biết các hạng mục cần lưu ý. Trong cơ thể không thể có kim loại. Lúc lên nằm không được cử động, ngay cả động tác ho khan cùng nuốt nước miếng cũng đều không được đúng không?
Cái đó không thành vấn đề."
Mimi y tá thấy Hàn Phong quen thuộc như vậy, cũng không nói thêm nữa.
Thiết bị ở bệnh viện này so với chỗ trước kia của Hàn Phong tốt hơn rất nhiều. Dù sao cũng là bệnh viện thủ đô, hiển nhiên không bình thường. Hàn Phong nằm vào ống kiểm tra. Đỉnh đầu gắn lồng tử hình mũ giáp, có chút tạp âm, nhưng sau đó liền chuyển thành tiếng nhạc êm diệu.
Lúc làm MRI, muốn một người không lộn xộn, điểm ấy thì có thể dễ dàng làm được. Nhưng mà muốn cho hắn không ho khan, không làm động tác nuốt nước miếng. Điểm ấy phỏng chừng khó khăn có chút lớn. Bất quá đối với Hàn Phong mà nói, cái này căn bản không tồn tại khó khăn gì. Hắn vừa mới nằm lên trên đó, liền trực tiếp đem chức năng liên quan đến cái này khóa lại. Bây giờ dù ngươi có cầm kim đâm hắn, hắn cũng đều không có bất cứ phản ứng gì.
Thời gian đại khái khoảng nửa tiếng, Hàn Phong khá là nhàm chán, đành bắt tay biên soạn lại chương trình khống chế tay lần nữa. Bất quá lần này là hắn chỉ đem cái trước đó biên soạn lại thôi. Chức năng vẫn chỉ có thể khống chế bốn ngón tay. Toàn bộ chức năng khác, hắn nghĩ có lẽ để lúc sau biên lại.
Do lần trước đã biên soạn qua, lần này làm lại, quả thực là quen việc dễ làm. Dù sao có rất nhiều chức năng giả lập có thể trọng dụng. Cho nên Hàn Phong viết rất lẹ. Lúc MRI hoàn thành, thì hắn cũng đã biên soạn xong "chương trình bốn ngón".
Đẩy mũ giáp trên đầu lên, Hàn Phong bắt đầu mở chức năng đã khóa. Sau đó dùng tay chống ngồi xuống, giơ hai tay lên, làm mấy động tác ưỡn ngực. Sau đó thử chức năng mấy đốt ngón tay. Tốt lắm, rất linh hoạt.
Bước ra khỏi phòng, Hàn Phong không thấy được Liễu Nguyệt Sương. Mà bên ngoài mặt khác lại nhiều hơn hai người. Hiển nhiên là đang chờ làm MRI. Đó là một đôi vợ chồng, ôm một cậu bé, cậu nhóc giờ phút này đang ngủ, trên người mặc bộ quần áo hơi mỏng. Nhìn bộ dáng này của cậu bé, Hàn Phong biết, cậu nhóc khẳng định là bị rót thuốc mê, cái này hẳn là để tránh cho cu cậu loạn động đó mà, đây là thủ tục cần thiết.
Làm xong MRI, lúc ấy đương nhiên có thể thấy kết quả. Bất quá muốn lấy được báo cáo văn bản của bệnh viện, thì lại phải đợi một hai ngày. Đó là vì để bác sĩ tiến hành chú giải, nhờ đó mà phán đoán nguyên nhân bệnh.
Đương nhiên, Hàn Phong là không quan tâm cái này, tra đến đâu thì tra, dù sao cũng đâu phải như vậy?
Thay quần áo xong, đi tới bên ngoài, Hàn Phong thấy Liễu Nguyệt Sương đang ngồi ở hàng ghế dài ngoài hành lang. Giờ phút này nàng một tay dựa vào một tay, mắt lim dim ngủ. Ngay cả Hàn Phong ra tới cũng không có phát hiện, xem ra nàng hôm nay khá mệt mỏi.
"Tiểu Sương tử, tiểu Sương tử......" Hàn Phong nhẹ nhàng kêu.
"Ư...?" Liễu Nguyệt Sương mở hai mắt ra, thấy Hàn Phong liền nói, "Ngươi làm xong rồi hả?"
"Ừ, làm xong rồi." Hàn Phong nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai nàng, "Đừng ngủ ở chỗ này, vào phòng bệnh chốc lát đi, ngoài này lạnh lắm, coi chừng bị cảm."
"Không có việc gì, ta chỉ là đợi chút.... Á? Tay ngươi, tay ngươi khỏi rồi à?!" Liễu Nguyệt Sương trừng lớn con mắt, kinh ngạc chỉ vào tay phải Hàn Phong.
"Haha, ta không phải đã nói rồi sao, tay của ta không có việc gì. Ngươi xem, bây giờ không phải tốt lắm sao?" Hàn Phong làm mấy động tác, biểu hiện sự linh hoạt của hai tay, "Uhm, ngày mai khai giảng rồi. Ta xem xuất viện là vừa rồi đó."
"Không được." Liễu Nguyệt Sương lập tức từ chối nói, "Bác sĩ nói, còn phải ở lại quan sát vài ngày. Tình huống của ngươi khi tốt khi xấu, nếu phát sinh chuyện như vầy nữa thì làm sao bây giờ?........"
Liễu Nguyệt Sương chết sống cũng không đồng ý cho Hàn Phong xuất viện như vậy. Hàn Phong cũng đành phải vậy thôi, dù sao bây giờ thủ tục nhập viện đã làm, tiền cũng đã giao, thôi cứ ở vài ngày vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!