Nghiêm Tiểu Tiểu sau khi tiến vào khu Tây thì ngừng bước, quay đầu nhìn về phía sau. Tuy nói ghét bọn họ, nhưng cậu vẫn hy vọng hai người yêu đuổi theo dỗ dành mình, xem ra cậu phải thất vọng rồi.
Đôi mắt xinh đẹp càng lúc càng sầu, hai tên khốn đó sao còn chưa đuổi tới, thực sự đáng giận! Chẳng lẽ bọn họ giận thiệt rồi?! Mắc mớ gì họ lại giận chứ. Làm ra chuyện xấu hổ như vậy mà cậu chỉ tát có một cái, đâu có quá đáng.
(Bản edit gốc là ở wattpad do editor Lechannn edit, bất cứ trang web nào khác đăng lên đều là chưa xin phép.)
Chỉ vì cậu không thể xuất hiện ở khu Đông, bọn họ bắt cậu trốn vé, mới sáng sớm phải hoá trang thành kẻ khả nghi, rồi còn hạ lưu uy hiếp cậu, dâm loạn đùa bỡn cậu, buộc cậu chơi 3P. Đã thế còn bị hiểu nhầm là kẻ móc túi, không thể không chật vật mà đào tẩu...
Hồi tưởng lại khi nãy, trong khi vẫn còn cưỡi trên dương v*t của hai người đó, vừa bị bọn họ sáp vào kêu dâm liên tục trên đường vừa bị nhân viên công tác điên cuồng đuổi theo.
Cậu thật sự xấu hổ muốn mình chết quách luôn cho rồi!
Hai con sắc hổ cùng cắm trong cơ thể cậu, ngây ngốc vừa ôm cậu trong lòng vừa chạy trốn, càng chạy càng chậm, thiếu chút nữa bị nhân viên công tác bắt được. Cũng may bọn họ chạy được đến phía sau con hẻm, đem bỏ hết mấy thứ "vũ trang hạng nặng", mới có thể đánh lạc hướng nhân viên công tác.
Lúc ấy cậu sợ đến nỗi tim cũng sắp nhảy ra ngoài, cậu thật không dám tưởng tượng đến hậu quả nếu bị nhân viên công tác bắt được, nếu có thì chắc mặt mũi cũng sẽ bị quăng hết.
Điều may mắn duy nhất là bọn họ có cải trang, không để người khác thấy bộ mặt thật của mình, bằng không sau này cậu cũng không biết sống sao trên cuộc đời này nữa!
Cho nên vừa rồi đánh anh Tiểu Hổ cậu cũng không có hối hận, sư tử không phát uy thì họ lại tưởng là mèo bệnh, đừng tưởng muốn làm gì cũng được, cậu cũng biết tức chứ bộ!
"Ách xì..." Nước mưa lạnh giá rơi trúng người khiến cậu hắt xì một cái.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tinh xảo có thêm vài phần sắc khí, cây dù cậu đã lỡ đánh rơi trong lúc chạy trốn khỏi tàu điện. Đó là hàng độc mà ba nuôi Long Cửu mua tại Trung Quốc tặng cho cậu. Hơn thế nữa, áo khoác lông đặc chế mà ba nuôi tặng cậu cũng bị rớt trên toa xe, kính, khẩu trang,... cũng bị ném hết, hiện giờ cậu sắp lạnh chết rồi..
So với cái lạnh, hạ thể càng làm cho cậu khó chịu hơn. Hai lỗ thịt bị dương v*t của hai người họ điên cuồng làm một hồi thế nên bây giờ vô cùng đau nhức, hại hai chân trở nên bủn rủn vô lực, mỗi bước đi đều thật vất vả.
Phía trong quần lót của cậu chính là dịch thể của đàn ông và chất nhầy mình đã bắn ra, thật hạ lưu...
"A..." Nghiêm Tiểu Tiểu không chú ý phía sau có nhóm người đang đi tới, cậu không kịp tránh đi nên đã bị đám học sinh đẩy ngã dưới cơn mưa.
Nghiêm Tiểu Tiểu ăn đau khẽ rên một tiếng, ngẩng đầu thì thấy người vừa đẩy mình. Đối phương là một cậu thiếu niên đẹp trai người Anh, mái tóc quăn màu vàng kim, đôi mắt phượng có màu xanh của biển cả, da lại trắng như tuyết mùa đông, trông y như một vị thiên thần.
Thật đẹp, nhìn bộ đồng phục màu xanh lam của anh ta, chắc hẳn anh ta là đàn anh năm hai của mình!
"Da vàng đáng giận, mày mém tí nữa hại bản thiếu gia ngã. Bộ mày muốn chết à!"
Đối phương không những không giúp cậu đứng lên, ngược lại còn nổi giận mắng, phong thái quý tộc nay chỉ còn sự khinh bỉ chán ghét đáng sợ! Bề ngoài người này dù nhìn giống thiên thần, nhưng bên trong tuyệt đối không giống!
Nghiêm Tiểu Tiểu hơi nhíu mày, nhưng lỗi cũng là do cậu, cậu không nên đứng bất động giữa đường như vậy, cậu ngay lập tức giải thích:
"Tôi xin lỗi!"
"Cút ngay, đừng chắn đường!"
Cậu thiếu niên tóc vàng đẹp trai như cười mỉa, dùng sức đá cậu một cước, rồi sau đó dẫn nhóm người hầu của mình từ từ rời đi.
Chân bị đá, Nghiêm Tiểu Tiểu đau đến nỗi lại rên thêm một tiếng, nhìn người kia được những người khác vây quanh, hầu hạ cẩn thận, cậu buồn bực vô cùng. Không ngờ trên đời lại có người ác đến vậy.
Trong tiếng mưa rơi cậu vẫn có thể nghe được tiếng bung dù của người hầu dành cho thiếu niên tóc vàng đẹp trai, hỏi han anh ta có bị thương không, muốn đi xuống phòng y tế không, cũng có người hỏi anh ta có nên đi bệnh viện...
Nghiêm Tiểu Tiểu trợn trắng mắt, người bị thương là cậu, thiếu niên tóc vàng đẹp trai kia đâu có mất một sợi tóc nào. Hôm nay thật sự rất xui xẻo!
Nghiêm Tiểu Tiểu muốn đứng lên. Cậu đã vốn đang đau nhức vô lực, nay lại bị thiếu niên đẹp trai kia đá thêm một cước, hiện tại đau không chịu nổi, căn bản không thể đứng dậy được.
"Cậu có sao không?" Đúng lúc này phía sau truyền tới một giọng Trung Quốc, rồi sau đó đổi thành tiếng Anh lưu loát hỏi thăm cậu.
Nghiêm Tiểu Tiểu quay đầu, chỉ thấy có một người không cao hơn cậu bao nhiêu đang đứng ở phía sau. Có cùng màu da với cậu, bề ngoài coi như thanh tú, có mái tóc vàng, đeo kính sát tròng màu lam, người này trông có vẻ là một học sinh mới.
Đối phương dường như đã hoá thân thành người ngoại quốc rất thành công, có điều màu da vàng đặc thù lại không thể che giấu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!