"Anh nhớ hình như hồi lần đầu là em đâm vào!" Anh Trai" khẽ nhíu mày nhắc nhở, thằng em ngu ngốc này sao lại tự chửi bản thân mình chứ.
"Đâu! Em nhớ rõ ràng là anh tiến vào trước!" "Em Trai" lập tức lắc đầu.
"Đâu có, chính là em phá, lúc đó còn làm cho bé con này chảy rất nhiều máu, em ấy còn đau đến khóc." Việc này anh nhớ rất rõ ràng, lúc ấy quả thực hù chết bọn họ.
"Đã bảo không phải, rõ ràng là anh đâm em ấy đổ máu, đáng thương khóc lớn, còn đổ thừa cho em." Hắn cũng nhớ rất rõ, muốn vu khống à, không có cửa đâu!
"Đủ rồi! Rốt cuộc hai anh có làm không? Không làm thì cút ra ngoài!" Nhân vật chính trong cuộc thảo luận đỏ mặt sắp chết, ảo não khẽ mắng.
Cậu thực sự cũng bị bọn họ chọc tức chết, loại vấn đề này mà bọn họ cũng đem ra cãi trước mặt bàn dân thiên hạ. Bộ tưởng cậu không nghe được chắc!
Hai người không biết xấu hổ, không muốn làm người nhưng tôi cần sĩ diện, cần làm người đó!
"Được thôi, không cãi nữa! Chính sự quan trọng hơn, bé dâm đãng này muốn tụi mình làm. Một khi chưa làm cưng hài lòng, làm sao tụi anh rời đi được!"
"Anh Trai" nói với "Em Trai", dương v*t càng đâm vào sâu trong vách thịt, khiến bên trong càng chảy ra nhiều nước, càng lúc càng làm cái mông nhỏ cảm thấy sung sướng. Bé dâm đãng này lại dám từ chối bọn họ, cần phải dạy dỗ lại đàng hoàng mới được!
"Có đạo lý! Em ấy muốn bị đâm, thì tụi mình sẽ đâm chết em ấy!" "Em Trai" cũng khí lực cuồng loạn thọc vào, như thể muốn sáp nát cả bông hoa phía trước, như sẽ sáp đâm chết Tiểu Tiểu như lời hắn đã nói.
Một cái động bị đâm đã đủ cho cậu dục tiên dục tử, nay hai cái động đều bị hai căn dương v*t siêu lớn điên cuồng liều mạng đâm thọc vào, quả thật đã khiến cho cậu phát cuồng.
Cậu thích đến khóc lên, hai chân không thể chịu nổi đá loạn trong áo khoác. Quần và quần lót bị tuột nay đã trượt xuống mắt cá chân, mà chiếc túi xách không nặng trên vai cậu cũng nhẹ nhàng lay động theo động tác của thân thể...
Hai mặt trước sau đều được lấp tràn đầy, một chút khẽ hở cũng không có khiến cho hai lỗ nhỏ "lệ rơi không dứt".
Cả hai nơi đều không ngừng kích động chảy ra dục dịch dâm loạn, dính xuống làm bẩn sàn tàu xe, cũng may không làm các hành khách đang chen chúc kế bên chú ý đến.
Trừu sáp lần này quá mãnh liệt dã man, có điều lại mang theo cảm giác trướng độn quen thuộc, nhưng thêm vào đó càng là khoái cảm được truyền qua tận xương tuỷ, thân thể càng lúc càng lắc lư, khiến cho cậu vừa đau vừa thích.
Bỗng dưng bên trong cậu lại nảy ra một chút sợ hãi thân thể mình sẽ bị đem ra ngoài ánh sáng, cậu liền run rẩy bắt lấy lồng ngực ấm áp phía trước, muốn mượn lồng ngực này mang lại một chút an tâm.
Bỗng dưng, vì quá hưng phấn, khẩn trương, hai chân lỡ dùng quá sức, chân trái đá trúng cửa xe làm cậu đau đến nhíu mày, mà đùi phải cách áo khoác lại đá phải người hành khách bên cạnh.
"Ai đá tôi..." Người đàn ông trung niên da trắng phẫn nộ quay đầu mắng, ngặt nỗi khi nhìn thấy hai anh em cao lớn cường tráng lại mặc áo đen giống mafia, ông ta lập tức sợ đến mức câm miệng rồi quay đầu chạy nhanh.
Đầu sỏ đá người nghe được tiếng của người đàn ông da trắng sợ đến mức ngừng thở. Nhưng khi phát hiện người da trắng đó đột nhiên không phát ra tiếng động nào nữa, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Thật sự quá mạo hiểm, cứ tưởng lần này sẽ chết vì đá người rồi!
"Bé dâm đãng, nhờ em nhẹ chút, đừng đá loạn nữa." "Em Trai" vỗ cái mông nhỏ đang cưỡi hai dương v*t của anh em họ, gậy th*t heo lại cố ý càng làm càng nhanh, càng đâm càng sâu, quy đầu luôn luôn hướng tới hoa tâm tại sâu bên trong.
Hắn chỉ cần làm như thế này thì thiên hạ trong lòng sẽ ngay lập tức khóc chết đi sống lại, rồi sau đó sẽ tạo ra những biểu cảm muốn phát điên lên nhưng lại rất khả ái, đó chính là vẻ mặt mà hắn yêu nhất!
Đã được bọn họ nhiều lần làm chuyện yêu thương này với mình, cậu rất nhanh phát hiện ra ý đồ đen tối của "Em Trai", thật sự tức giận muốn cắn hắn một ngụm.
Bộ hắn điên rồi sao, trên tàu điện muốn đâm vào hoa tâm, vậy chẳng khác gì làm bọn họ bại lộ!
So với "Em Trai" tà ác phía trước, "Anh Trai" phía sau vẫn tốt hơn một chút. Anh vẫn rất đúng mực, tuy rằng anh vẫn đâm vào rất sâu nhưng không đụng vào cúc tâm ở bên trong.
Nếu lỡ bị người khác phát hiện chuyện mà bọn họ đang làm bây giờ thì phiền phức nhất định sẽ không nhỏ, tốt hơn là nên khống chế một chút!
Cây xúc xích của "Em Trai" đâm đến một vị trí không thể không sâu hơn được nữa ở bên trong. Khi sắp đụng đến vị trí của hoa tâm, đột nhiên lại có một tiếng la chói tai từ phía sau, so với "song long vào động" vừa rồi còn khoa trương hơn.
"Tiền của tôi không thấy, có kẻ móc túi!" Một phụ nữ chẳng rõ tuổi tác hét lớn.
"Trên tàu có trộm, mọi người mau tìm!"
"Cái gì?! Có người bị móc túi, mau gọi nhân viên công tác lại đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!