Chương 50: (Vô Đề)

Thứ hai, khi Nghiêm Tiểu Tiểu xuất hiện tại học viện Lord Beaconsfield lập tức tạo nên rối loạn, nguyên do đương nhiên không phải đột nhiên cậu có ba đầu sáu tay, mà là bởi vì cách cậu ăn mặc.

Cậu mặc một chiếc áo choàng rất dài, mặt trên có thêu một con rồng, còn thêu thêm dòng chữ I"m Chinese. Màu mè như thế đương nhiên đủ khiến cho toàn trường náo loạn, trên cặp cậu còn có cánh cờ đỏ năm sao vàng cực kỳ bắt mắt.

Áo choàng và cờ đỏ năm sao đều do Long Cửu làm cho Nghiêm Tiểu Tiểu. Tối hôm qua có một bưu kiện được gửi đến từ Pháp, Long Cửu làm cho Nghiêm Tiểu Tiểu nhiều bộ quần áo có thêu hình rồng và dòng chữ I"m Chinese, để cho Nghiêm Tiểu Tiểu sau khi mặc vào sẽ không còn người tưởng lầm cậu là người Nhật Bản nữa.

"Trời ơi! Tiểu Tiểu, sao cậu biến thành cái gì này?" Nghiêm Tiểu Tiểu không để tâm mọi người xung quanh chỉ trỏ đi vào phòng học ngồi xuống, so với cậu thì đến sớm hơn chốc lát, Tương An Tư kinh ngạc nhìn cậu.

"Bởi vì thường xuyên có người tưởng tớ là người Nhật Bản, làm như vầy người ta vừa thấy là biết tớ là người Trung Quốc." Nghiêm Tiểu Tiểu cười.

"Tiểu Tiểu, thế rất mất mặt, bị mọi người cười đó. Thực ra người Trung Quốc thường bị lầm là người Nhật cũng không có gì." Tương An Tư tỏ vẻ không đồng ý, Nghiêm Tiểu Tiểu quả thật thích làm yêu quái, đúng là có bệnh, có người bạn như vậy thật là doạ người.

"Ai muốn cười thì cười, tớ thà bị người ta cười. Tớ thà bị người ta cười, còn hơn bị lầm là người Nhật Bản. Tớ ghét Nhật Bản nhất trên đời." Nghiêm Tiểu Tiểu lắc đầu, không cho là đúng.

Tương An Tư còn muốn khuyên cậu nhưng lập tức thay đổi chủ ý, nó muốn bị cười nhạo thì cứ để nó bị cười nhạo, mình cần gì phải xen vào việc của người khác. Dù sao khi trở nên thân thiết hơn với hai anh em họ Thiệu, mình sẽ lập tức tuyệt giao với nó, đến lúc đó nó có bị người khác cười nhạo hay không cũng không liên quan đến mình.

"Tiểu Tiểu, cuối tuần của cậu thế nào, có đi đâu chơi không? Tớ cuối tuần đi chơi vui lắm, đi club, nơi đó rất xa hoa." Tương An Tư lái sang chuyện khác, cười kể.

"Cậu đi chơi à, hâm mộ ghê. Tớ cuối tuần chỉ có thể ở nhà, không được đi đâu chơi hết." Nghiêm Tiểu Tiểu chỉ có thể nói dối. Cậu làm sao có khả năng nói cho bạn thân lời thật, nói cậu cuối tuần đi hẹn hò với bạn trai, còn cuồng dã làm tình trên xe, kết quả anh Tiểu Hổ phấn chấn tăng tốc bị xe cảnh sát điên cuồng đuổi theo, cũng may lúc chạy đến lớp học tiếng Hán, xe cảnh sát đã không còn.

Nghe thấy Nghiêm Tiểu Tiểu nói hâm mộ mình, Tương An Tư vô cùng cao hứng, cậu ra rất thích được người khác hâm mộ, như vậy sẽ làm cậu ta có cảm giác ưu việt.

"Tiểu Tiểu, hôm nay vẫn là ba đưa cậu tới sao?" Tương An Tư lơ đãng hỏi.

"Không có, hôm nay tớ tự đi." Chân cậu đã có thể đi đường, không nhất thiết ba phải đưa đi nữa. Cậu còn dặn ba lúc chiều khỏi đến rước, cậu sẽ tự đi về một mình.

Cậu sẽ tiến hành kế hoạch rèn luyện cơ thể, ít nhiều gì cũng có tự đi bộ, chạy bộ, mượn những lúc như thế này tăng cường thể lực, giữa trưa ăn cơm xong thì đi học đánh quyền kích, tối làm xong bài tập sẽ có một giờ khổ luyện quyền anh, còn định gập bụng một trăm lần và một trăm cái hít đất.

Chỉ còn hơn một tháng trận quyết đấu với Abel sẽ diễn ra, thời gian cấp bách, cậu phải nhanh chóng mạnh lên!

"Vậy cậu đi bằng tàu điện ngầm hay xe bus? Tớ chưa bao giờ đi những thứ đó, nghe nói chúng không thoải mái."

"Không phải, tớ đi bộ. Thật ra tàu điện ngầm và xe bus rất tiện lợi, chỉ là người hơi nhiều, nhưng có thể nhìn thấy đủ loại người ở cùng một chỗ, thú vị lắm."

"Đi bộ? Không phải chứ! Chẳng phải cậu nói nhà cậu rất xa sao?" Tương An Tư cả kinh kêu lên.

"Ừ, rất xa. Tớ mém chết vì đi bộ, đi tận 2 tiếng mới tới trường học." Chân cậu quả thật đau quá, còn chân trái chưa kịp lành nay lại đau hơn, cậu chưa từng đi đường xa như thế. Nhưng vì rèn luyện thân thể, rất đáng.

"Cậu đi bộ đến tận 2 tiếng, tớ thật lòng bội phục. Cùng lắm là nửa tiếng tớ đã bỏ cuộc rồi." Tương An Tư lại kêu lên.

Xem ra nhà Nghiêm Tiểu Tiểu thật sự rất bần hàn, đến cả tiền đi xe công cộng cũng không có, nó là người nghèo nhất mình từng gặp, làm bạn với loại quỷ nghèo này quả thật rất buồn bực!

...

"Tiểu Tiểu, ra quyền mạnh lên, hãy quên anh là bạn trai của em mà hãy xem anh là kẻ thù, hung hăng công kích anh." Một góc sân vận động của học viện Lord Beaconsfield, Thiệu Tiểu Hổ đang dạy Nghiêm Tiểu Tiểu luyện quyền anh.

Đội quyền anh Lord Beaconsfield bình thường sẽ luyện tập ở sân vận động này, Thiệu Tiểu Hổ ra uy với đội trưởng, bắt các đội viên quyền anh không tới sân vận động luyện tập vào trưa nay, cho hắn mượn chỗ để dạy Nghiêm Tiểu Tiểu đánh quyền.

Cởi áo khoác, đeo găng tay, Nghiêm Tiểu Tiểu đã mệt đến cả người toàn là mồ hôi. Nhưng cậu vẫn không có ý định nghỉ ngơi, càng hung hãn hướng bạn trai tung quyền. Cậu đã học quyền anh được vài ngày, nhưng không có quyền nào đánh trúng được bạn trai, cậu phải cố gắng....

"Tiểu Tiểu, đừng ra quyền lung tung, lãng phí sức lực, hãy canh đúng thời cơ rồi ra quyền." Thiệu Tiểu Hổ lại tránh được đòn công kích, nói.

"Tiểu Tiểu, nghỉ một tí rồi luyện tiếp, em luyện lâu như thế cũng đã mệt rồi." Ngồi ở bên cạnh xem, Thiệu Đại Hổ đột nhiên đi lên phía trước đánh gãy họ, đưa một bình nước cho Nghiêm Tiểu Tiểu.

"Tụi mình đã luyện được nửa tiếng, nghỉ ngơi một lát đi." Thiệu Tiểu Hổ lấy khăn mặt treo trên cổ nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu trên khuôn mặt bé con.

Nghiêm Tiểu Tiểu còn muốn luyện thêm một chút, nhưng cậu thật sự mệt chết, chỉ có thể cùng hai bạn trai ngồi trên ghế nghỉ ngơi.

Cậu cởi đôi găng tay quyền anh ra, uống hết phân nửa bình nước, nói với Thiệu Tiểu Hổ: "Anh thật lợi hại, em làm thế nào cũng không đánh trúng anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!