Nghiêm Tiểu Tiểu mất rất nhiều thời gian để tìm thấy văn phòng ban giám hiệu ở khu Đông.
Vì còn sớm cho nên hiệu trưởng lẫn quản sự trưởng vẫn chưa có mặt, cậu đành phải chờở bên ngoài. Cậu vốn định đi vào nhưng bảo vệ không cho, vì học sinh khu Tây không được phép tuỳ tiện đi vào khu Đông.
Nghiêm Tiểu Tiểu không quan tâm đến những ánh mắt khác thường của học sinh khu Đông, vẫn đứng trước cổng, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại, đây là nhạc chuông dành cho cuộc gọi từ ba.
"Ba, có gì không?" Nghiêm Tiểu Tiểu lập tức rút điện thoại ra nghe.
"Không có gì, có ai làm khó con không?" Nghiêm Kí Hạo mặc dù đã đáp ứng không can thiệp, nhưng ông vẫn lo con mình bị khi dễ.
"Làm gì có ai. Ba đừng lo. Sắp vô tiết rồi, con cúp trước." Nghiêm Tiểu Tiểu nói nhanh rồi tắt điện thoại, không nói cho ông biết cậu đã bị đuổi học, chuyện này chính cậu sẽ giải quyết.
Di động lại vang, nhưng lần này không phải Nghiêm Kí Hạo, mà là hai anh em họ Thiệu.
"Tiểu Tiểu, em ở đâu? Có muốn tụi anh đến đón em không?" Thiệu Tiểu Hổ hỏi, hai anh em chưa đến trường.
"Khỏi, em đã đến trường rồi." Nghiêm Tiểu Tiểu nói xong cũng lập tức cúp, cậu còn chuyện quan trọng phải làm, mắc công bỏ lỡ thầy hiệu trưởng và quản sự trưởng.
Trời không phụ người có lòng, Nghiêm Tiểu Tiểu đợi hơn 10 phút cuối cùng cũng có một chiếc Bently tiến tới, ngồi ngay ghế tài là một người hơn 50 tuổi, một thân sĩ Anh Quốc. Nghiêm Tiểu Tiểu vào lúc khai giảng đã thấy ông ta một lần, ông ta chính là hiệu trưởng của học viện Lord Beaconsfield.
Nghiêm Tiểu Tiểu chống nạn đi lên phía trước, mỗi bước đi đều đau đến nỗi cậu phải cắn răng. Tuy có nạng chống hỗ trợ, nhưng vì chân bị thương quá nặng, hễ đi nhiều một chút là bất ổn. Nhưng để xin thầy hiệu trưởng xoá bó hiệu lệnh đuổi học của cậu, đau đớn đến mấy cậu cũng chịu được.
"Em làm gì thế! Không biết như vậy rất nguy hiểm sao!" Đột nhiên bị chặn lại trở nên tức giận, hiệu trưởng ló đầu mắng. Học sinh nước ngoài này thật lớn mật, nó không biết ông ta là hiệu trưởng, người lúc nào cũng có thể đuổi học nó sao!?
"Em xin lỗi, nhưng em có việc gấp muốn nói chuyện với thầy." Nghiêm Tiểu Tiểu chống nạn đi về phía trước, cung kính chào hỏi. Tuy cậu rất giận vì ông ta đã đuổi học mình, nhưng dù sao ông ta vẫn là hiệu trưởng, lễ phép nên có vẫn không thể thiếu.
"Nhìn màu da của em, chắc hẳn là người Nhật Bản đi! Người Nhật Bản không có biết lễ phép là gì à!" Hiệu trưởng vẫn còn rất tức giận.
Nghiêm Tiểu Tiểu lập tức nhíu mày, lần này so với lần mắng cậu là chó da vàng còn khiến cậu tức giận hơn. Dưới sự giáo dục của ba, cậu vô cùng chán ghét Nhật Bản đã từng xâm lược tổ quốc và tàn sát vô số đồng bào Trung Quốc.
"Em không phải là người Nhật Bản! Em là người Trung Quốc!" Nghiêm Tiểu Tiểu quên mất đối phương là hiệu trưởng, lớn tiếng cãi lại.
"Ánh mắt của em là ý gì?! Tôi là hiệu trưởng, em tỏ thái độ với tôi!" Hiệu trưởng giật mình, càng thêm phẫn nộ. Ông không hiểu Nhật Bản và Trung Quốc khác nhau chỗ nào, không phải đều ở Châu Á sao?
Có rất nhiều người Âu Mĩ giống như hiệu trưởng, không hề biết Nhật Bản và Trung Quốc khác nhau chỗ nào, hễ cứ thấy người da vàng thì cứ cho đấy là người Nhật Bản, bởi vì Nhật Bản là quốc gia phát triển tiên tiến nhất Châu Á.
"Em không thấy thái độ của mình có gì là không đúng. Em chỉ nói mình là người Trung Quốc, không phải người Nhật Bản." Nghiêm Tiểu Tiểu không hề sợ hiệu trưởng, cứ hợp tình hợp lý nói, hoàn toàn không sợ sệt.
Học sinh hai khu vốn đang định vào trường đều dừng bước, hiếu kì nhìn Nghiêm Tiểu Tiểu và hiệu trưởng, nghĩ, du học sinh ngày nay thật phức tạp, không biết định gây ra chuyện gì nữa đây.
"Em là ai!? Tôi nhất định phải đuổi học một học sinh ngoại quốc vô lễ như em!" Hiệu trưởng tức giận xuống xe mắng Nghiêm Tiểu Tiểu. Chưa có người nào dám dùng thái độ này với ông ta, người da vàng này thật sự lớn gan lớn mật rồi, ông ta nhất định phải khiến nó hối hận!
"Tôi đã bị đuổi rồi!" Nghiêm Tiểu Tiểu cười mỉa. Đây mà là hiệu trưởng sao, động một cái là muốn đuổi học, thật uổng cho mình nghĩ ông ta là một người có giáo dục.
"Em..."
"Dana Nghiêm. Tên tiếng Trung là Nghiêm Tiểu Tiểu."
"Thằng oắt ngoại quốc dám đánh cậu Abel!" Hiệu trưởng vừa nghe lập tức biết cậu là ai, càng thêm khinh thường Nghiêm Tiểu Tiểu.
Bản thân hiệu trưởng cũng là quý tộc, ông ta luôn kêu ngạo về huyết thống quý tộc đang chảy trong mình và luôn luôn sùng bái những gia đình đại quý tộc, cho nên vô cùng phẫn nộ với việc Abel bị đánh.
"Là tôi! Xin hỏi thầy vì sao lại đuổi học tôi? Có phải vì tôi đánh Abel?" Nghiêm Tiểu Tiểu hoàn toàn không có một chút sợ hãi như hôm qua đối mặt với Abel tại nhà ăn, vóc dáng tuy nhỏ, nhưng khí thế thì kinh người.
"Đương nhiên. Một du học sinh dám đánh cậu Abel đại quý tộc như em tất nhiên sẽ bị đuổi không cần lý do!"
"Đại quý tộc Anh thì sao? Đại quý tộc Anh muốn mắng người da vàng là chó thì mắng hả?! Hiến pháp nước Anh quy định hả?! Học sinh ngoại quốc bị học sinh người Anh bắt nạt không dám phản kháng, vì phản kháng đồng nghĩa với bị đuổi học, nội quy Lord Beaconsfield có quy định này không?! Nếu có, thầy cứ việc đuổi học tôi!" Nghiêm Tiểu Tiểu không thể nhịn được nữa, hoàn toàn nổi khùng, mặc kệ người trước mặt là hiệu trưởng.
Thân sĩ Anh chó má! Toàn là rác rưởi, chỉ biết khi dễ người ngoại quốc!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!