"Tiểu Tiểu, nghe nói hôm qua ba cậu tới đón!" Giờ nghỉ trưa, Tương An Tư ngồi trước mặt Nghiêm Tiểu Tiểu cười và nói.
"Ừ." Nghiêm Tiểu Tiểu ngượng ngùng gật đầu, cậu nghĩ, An Tư nghe được chuyện này từ người khác, hôm qua có rất nhiều người thấy ba cõng cậu rời đi, thật là xấu hổ mà!
"Nghe nói ba cậu siêu đẹp trai, là siêu sao à?" Tương An Tư hiếu kì hỏi. Cả trường đang bàn luận về Tiểu Tiểu và ba cậu ta, đáng tiếc hôm qua nó về sớm nên không biết ba Tiểu Tiểu đẹp trai đến cỡ nào!
"Đâu có." Nghiêm Tiểu Tiểu lắc đầu, ba cậu có đẹp trai lắm đâu. Tuy ba có chút già nhưng trong lòng cậu ông vĩnh viễn là người đẹp trai nhất, còn đẹp hơn hai con sắc hổ kia hơn gấp trăm lần.
(Lé
-chan: Bạn ấy điêu đấy. Nghiêm Kí Hạo đẹp trai lắm cơ~)
Hai tên xấu xa đó sáng nay vẫn không tìm cậu, làm cậu chỉ có thể một mình đến trường. Cậu không dám ngồi tàu điện ngầm, cũng không muốn ba đưa đi, thành ra phải ngồi xe bus. Mệt chết cậu, còn mệt hơn đi xe điện!
"Vậy ba cậu làm nghề gì?" Trông như vô tình hỏi nhưng thực tế là có thâm ý.
"Ba tớ chỉ làm công việc bình thường thôi." Nghiêm Tiểu Tiểu đơn thuần không phát hiện bạn thân có ý khác, mắt nhìn bàn học có chút chột dạ trả lời. Cậu không phải cố ý gạt An Tư, cậu chỉ không muốn khoe khoang, không muốn người khác biết mình là người thừa kế một tập đoàn!
"Vậy à. Mẹ của cậu thì sao?" Không như Nghiêm Tiểu Tiểu nghĩ, đôi mắt trong suốt thâm thuý rất mau hiện lên một chút thất vọng.
"Mẹ tớ cũng bình thường, ở nhà làm bà chủ gia đình thôi. Vậy ba mẹ An Tư làm nghề gì? Chắc hẳn là người rất tuyệt vời!" Lần này cậu không nói sai. Dù mẹ có chỗ không giống người khác, cũng là người có hai giới tính như cậu, nhưng mẹ thật sự là một bà chủ gia đình bình thường.
"Ba mẹ tớ rất có danh tiếng tại Trung Quốc, là nhân vật lớn đó! Nhìn vậy thôi chứ ở nhà tớ là cậu chủ được nhiều người hầu hạ!" Tương An Tư lập tức đắc ý cười, rất tự hào về bối cảnh của mình.
Người duy nhất trong lớp có thể hiểu cuộc đối thoại bằng Tiếng Trung của họ là người con lai ngồi phía sau, hắn hừ lạnh một tiếng. Hắn là một người Trung Quốc khác, con lai Trung
-Thái Phùng Khải.
Tương An Tư nghe được tiếng khinh thường hừ lạnh lập tức nổi giận quay đầu trừng Phùng Khải, tên này thật đáng ghét. Hôm qua mình chủ động chào hỏi nó, thế màng nó chẳng màng để ý đến. Đồ ngạo mạn, nó nghĩ mình là ai, cũng là người Trung Quốc, dựa vào đâu mà kiêu ngạo hả!
Bắt đầu từ thời điểm đó, đã kết thù!
"An Tư, đừng nóng! Hôm qua từ lúc thấy cậu có xe riêng đến đón, tớ đã chắc nhà cậu rất có tiền rồi. Không ngờ cậu còn là cậu chủ đó nha, thật lợi hại, tớ rất hâm mộ đó!"
Nghiêm Tiểu Tiểu bèn giảng hoà, an ủi, còn bày ra một biểu tình hâm mộ để cho bạn mình cao hứng. Chỉ qua một ngày ngắn ngủi, cậu đã phát hiện bạn thân thật ra là người có lòng tham hư vinh, nhưng người nào cũng có một chút như thế, đây cũng không đến nỗi là chuyện xấu!
"Cậu mới đáng hâm mộ. Cậu được lớn lên ở nước Anh, nước Anh tốt hơn Trung Quốc nhiều lắm, Luân Đôn so với Bắc Kinh thì phồn hoa phát đạt, có rất nhiều thứ xa xỉ. Tớ phải xin dữ lắm ba mẹ mới cho tớ đến đây du học!"
Quả y, Tương An Tư lập tức tươi cười, rồi lắc đầu thở dài.
Hôm qua hỏi Tiểu Tiểu, thì ra Tiểu Tiểu được sinh tại nước Anh, trước giờ vẫn sống ở Luân Đôn, là Hoa kiều chân chính! Có thể sống xa hoa ở Luân Đôn!
Nghiêm Tiểu Tiểu lần này chỉ mỉm cười, cậu không nghĩ vậy.
Cậu cảm thấy nước Anh rất tốt, nhưng chung quy vẫn không tốt bằng Tổ quốc của mình. Không hiểu sao An Tư lại nghĩ như vậy, thích nước ngoài hơn nước mình, chắc là cậu ấy luôn ngây ngốc hồi còn ở trong nước quá.
Aizz, cậu luôn hâm mộ An Tư có thể lớn lên tại Tổ quốc. Cậu lớn chừng này rồi nhưng chưa một lần được trở về quê hương. Cậu rất muốn, nhưng ba mẹ cậu lại không. Cậu chỉ có thể lên mạng xem các hình ảnh về Trung Quốc. Cậu cảm thấy Trung Quốc thật tốt, nước Anh cuối cùng vẫn không bằng quốc gia mình. Trung Quốc mới là nơi tuyệt vời nhất...
"Tiểu Tiểu, cậu có quốc tịch Anh không?" Tương An Tư đột nhiên hỏi.
"Không có."
"Không thể nào! Cả nhà cậu ở đây cũng hơn 10 năm mà lại chưa quốc tịch! Tại sao vậy?!" Tương An Tư tỏ vẻ kinh ngạc.
"Quốc tịch Anh rất khó xin." Thực ra là cả nhà cậu cảm thấy người Trung Quốc làm gì cần đến quốc tịch nước ngoài.
Bằng thực lực của ba, chính phủ Anh rất hoan nghênh bọn họ, xin quốc tịch để trở thành người Anh Quốc dễ như trở lòng bàn tay.
Ba thường nói rằng, tuy họ đang ở nước ngoài nhưng tâm vĩnh viễn đặt ở quê hương. Dù đi nơi nào, nhất định không thể quên mình là người Trung Quốc, là con cháu Viêm Hoàng, là con của loài rồng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!