au khi Lục Miên nói lời tạm biệt với Đằng Mộc, cô đi về phía dòng người tấp nập, cửa sổ xe ô tô màu bạc hạ xuống, Từ Trầm quay đầu, nở một nụ cười đẹp trai ngời ngời hỏi: "Nói chuyện thế nào rồi?"
Lục Miên mở cửa xe bước vào: "Đội viên của anh đúng là thần trợ công* của anh, từng câu từng chữ đều khen anh không ngớt."
*Thần trợ công: chỉ người đóng vai trò quan trọng như bạn hoặc người thân trợ giúp hai người khác trong tình yêu là chủ yếu, bên cạnh có thể công việc hoặc cuộc sống.
"Anh thương bọn họ mà." Từ Trầm cười, nhấn ga lái xe đi.
Tối hôm đó, Từ Trầm dẫn Lục Miên cùng đội viên của mình chơi một ván lol ở server Hàn. Ban đầu, các đội viên thấy một em gái ra đi thì lại có một em gái tới, cảm thấy anh trai Eric này không có các em gái làm hỗ trợ thì không được. Lúc đầu không để ý nhiều, nhưng dần dần họ phát hiện ra, thao tác của Lục Miên thực sự rất điêu luyện, không có mấy tuyển thủ nghiệp dư có thể đạt đến trình độ này của cô ấy.
3 năm qua, Lục Miên chủ yếu dựa vào kỹ năng chơi game để kiếm sống. Hôm nào tốt thì một ngày có thể kiếm được vài trăm tệ, vì đòi hỏi năng lực tốt, vì vậy về mặt kỹ thuật, cô không hề thua kém. Chỉ là về các khía cạnh chuyên nghiệp, vẫn cần phải rèn luyện bài bản hơn, đặc biệt là trong việc phối hợp cùng các đội viên. Nếu với Từ Trầm thì cô không có vấn đề gì, nhưng với Levi cùng những người khác thì cần thêm thời gian để ăn ý hơn.
Sau khi trận đấu kết thúc, mọi người đều đã có nhận định rõ ràng – trình độ của Lục Miên thực sự không tồi chút nào.
Toy lấy vài lon nước từ tủ lạnh ra đặt lên bàn, sau đó nhìn sang Lục Miên: "Em gái hỗ trợ này, xưng hô thế nào nhỉ?"
"Các cậu… đều nhỏ tuổi hơn Eric sao?" Lục Miên hỏi.
"Đúng vậy, tôi 24, Mao Đậu 21, còn Levi thì năm nay vừa tròn 23." Toy đáp.
"Ồ, vậy các cậu có thể gọi tôi là chị dâu (bản gốc là E tẩu, nhưng tui đổi lại thành chị dâu cho hợp)." Lục Miên cười nói, cô khá hài lòng với cách gọi của mấy người Cảnh Đồng trước đây.
Vừa dứt lời, Mao Đậu đã bật cười "khụ" một tiếng, cả nhóm không hẹn mà đồng loạt quay sang nhìn Từ Trầm, Từ Trầm vừa châm một điếu thuốc, hít một hơi, nghe vậy bèn ngẩng đầu lên, ngây người vài giây, rồi thản nhiên đáp: "Nghe cô ấy đi, gọi chị dâu."
"Chào chị dâu!" Ba người đồng thanh hô to, bầu không khí trở nên náo nhiệt, thân thiết hơn hẳn, họ túm tụm lại, tò mò hỏi han Lục Miên đủ điều. Khi biết cô chính là tổng biên tập game của công ty MT, còn là người đã thiết kế ra các game nổi tiếng như 《ZARA》và 《Mê cung kỹ thuật số》, thì ánh mắt họ lập tức hiện lên sự ngưỡng mộ.
Mao Đậu chọc Toy, thì thầm: "Chị dâu lợi hại quá!"
Toy gõ vào đầu Mao Đậu: "Người có thể chinh phục được lão đại, có thể là người tầm thường được sao?"
Lục Miên chú ý tới, trong lúc nghỉ ngơi, Từ Trầm liên tục hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, không ngừng nghỉ, cô không nhịn được, lên tiếng: "Anh có thể không hút thuốc nữa không?"
Vừa nói xong, mấy thành viên trong đội lập tức im lặng, họ biết Eric nghiện thuốc lá đến mức nào, những lúc không phải luyện tập, trong tay anh luôn có điếu thuốc, áp lực của anh lớn, không ai có thể khuyên được anh.
Ánh mắt họ dán chặt lên người Từ Trầm, anh dừng lại, nhìn điếu thuốc vừa mới châm, rồi dập nó vào gạt tàn: "Được, không hút nữa."
Vừa nãy, mấy người còn đang toát mồ hôi lạnh, lần gần đây nhất, Mao Đậu bảo anh ngừng hút thuốc thì đã bị anh đá một cú bay thẳng ra khỏi cửa. Bây giờ họ đã hoàn toàn nể phục Lục Miên, hỗ trợ này, đúng là có thể trị được Eric ngoan ngoãn đến lạ.
"Được rồi, gặp cũng đã gặp, nói cũng nói xong, các cậu về trước đi, ngày mai bắt đầu huấn luyện chính thức, nhớ tập trung phối hợp cho tốt." Từ Trầm đứng dậy, hạ lệnh đuổi khách.
"Vâng, tụi em về trước." Mao Đậu và nhóm Levi lần lượt đi ra khỏi phòng.
Từ Trầm đóng cửa lại, quay người bước tới sofa, Lục Miên đang nằm trên đó, tay nghịch ngợm mô hình mà anh bày trong nhà. Từ Trầm cúi người xuống, đè cô lên sofa, rồi hôn xuống một vết dâu tây đỏ đậm trên xương quai xanh của cô. Lục Miên kêu đau một tiếng, chỉ nghe thấy Từ Trầm nói: "Ở trước mặt đội viên của anh mà không cho anh chút mặt mũi nào cả."
"Anh nghiện thuốc nặng quá đấy." Lục Miên nhíu mày, nâng mặt anh lên, cẩn thận đánh giá: "Anh nhìn anh đi, da dẻ đã xấu đi rõ rệt." Cô khẽ nhéo cằm anh, mở miệng anh ra rồi nhìn trái nhìn phải: "Răng còn khá trắng, nhưng hút mãi rồi cũng sẽ vàng thôi." Sau đó cô còn ghé sát vào, ngửi một chút: "Miệng thì toàn mùi thuốc lá."
"Vậy mà đã chê rồi sao?"
Lục Miên ôm lấy khuôn mặt anh, quỳ gối trên sofa, thẳng lưng, cúi xuống, cắn lấy môi dưới của Từ Trầm, rồi dùng đầu lưỡi mềm mại khẽ liếm, tinh tế cảm nhận mùi vị thuốc lá còn sót lại.
"Không chê." Giọng cô trầm thấp, thì thầm như gió thoảng bên tai, đôi tay mềm mại ôm lấy eo anh: "Đôi mắt của anh, hương vị của anh, cơ thể của anh…" Cô ngước mắt lên nhìn anh, trong ánh mắt tràn ngập sự say đắm, như hồ nước sâu lắng: "Từng tấc da thịt, từng sợi tóc của anh… em đều muốn."
Từ Trầm lập tức hôn lên môi cô, nụ hôn mãnh liệt như thể muốn hòa vào làm một, hơi thở nóng bỏng hòa quyện vào nhau, trong khoảnh khắc động tình, anh khẽ thì thầm: "Tất cả đều là của em."
Lục Miên luôn cảm thấy, sự khát khao của cô đối với Từ Trầm giống như một ngọn lửa không ngừng lan ra, từ trái tim đến cơ thể, bùng cháy không có điểm dừng, cái cảm giác mạnh mẽ ấy, mãnh liệt đến mức không cách nào diễn tả được. Cô hận không thể khảm anh vào trong cơ thể mình, sao cô lại có thể yêu anh…nhiều đến vậy?
–
Đường Tô mặc một chiếc sườn xám mỏng manh, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo lông vũ dài, đứng bên bờ sông gần phim trường. Khuôn mặt vẫn là lớp trang điểm rực rỡ của một nữ vũ công Thượng Hải thời xưa, ánh lên nét phồn hoa của cả một thành phố khói sương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!