Từ Trầm lái xe đưa Lục Miên trở về trường học.
"Anh phải quay về tập luyện à?" Lục Miên quay đầu sang nhìn Từ Trầm đang lái xe một cách nghiêm túc.
Ánh mắt Từ Trầm nhìn thẳng về phía trước, bình tĩnh đáp: "Ngày mai anh sẽ đến Nam Kinh, có một trận thi đấu giao hữu với đội WH. WH năm ngoái đã thể hiện rất tốt ở giải LPL, do vậy đội anh đã bàn bạc, trao đổi giao lưu với đội họ để chuẩn bị cho mùa giải LPL năm tới."
Thực tế, đội King vốn vẫn luôn thống trị đấu trường quốc nội, cũng không tìm được đường đến chiến thắng khi tham gia trận chung kết Liên Minh Huyền Thoại thế giới. Đã từng thua trước SHR, Fnatic của Hàn Quốc, King chưa bao giờ vượt qua ngưỡng top 8 ở các vòng chung kết thế giới. Sau 2 năm thất bại liên tiếp, King bị cư dân mạng trong nước chỉ trích sau trận chung kết thế giới. Đặc biệt, năm trước đó, King thậm chí còn không lọt vào nổi top 8.
Năm đó, hai tuyển thủ nổi tiếng Clever và Fate của King đều bị chấn thương và phải giải nghệ, đội King càng bị tổn thất nặng nề.
Nhưng dù vậy, điều đó vẫn không ảnh hưởng đến việc King trở thành biểu tượng của đội tuyển chuyên nghiệp "Liên Minh Huyền Thoại" của Trung Quốc.
LPL Trung Quốc đã 2 lần xưng bá, năm ngoái Eric đã mạnh mẽ vùng dậy ở giải vô địch giữa mùa giải, anh đã đánh bại đội Sky – mạnh không ai bì nổi lúc bấy giờ và giành được chiếc cúp quán quân, đây là thành tích mà chưa có đội tuyển Trung Quốc nào giành được trước đó. Đối với mùa giải LPL năm sau, thậm chí cả Giải vô địch thế giới, mọi người đều vô cùng lạc quan về King.
Vì có sự tham gia của Eric, đối với fans Trung Quốc, chức quán quân thế giới dường như cũng không còn xa như họ tưởng tượng.
"Ngày mai…. anh phải đi rồi à?" Lục Miên có chút luyến tiếc, thấp giọng nói nhỏ: "Vậy mà tối nay vẫn còn phải tập luyện."
Xe dừng dưới gốc cây ngân hạnh trước cổng ký túc xá của Lục Miên.
Nghe thấy cô nói vậy, trong lòng Từ Trầm thực sự cảm thấy có chút áy náy, các tuyển thủ chuyên nghiệp thực ra không thích hợp để yêu đương, phần lớn thời gian của họ thì đều để chơi game rồi.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, dùng chất giọng cực kỳ dịu dàng để nói: "Ngoan, nhiều nhất là 1 tuần, sau khi từ Nam Kinh trở về anh nhất định sẽ ở bên cạnh em nhiều hơn."
"Không phải như vậy." Lục Miên nắm ngược lấy tay anh: "Em có thể đi Nam Kinh cùng anh không?" Cô háo hức nhìn anh.
Đều là mấy tên đàn ông ăn uống, sinh hoạt và tập luyện cùng nhau, đưa theo con gái kiểu gì cũng khá bất tiện.
Từ Trầm còn chưa lên tiếng, nhưng Lục Miên đã nhìn thấy sự khó xử của anh nên giành nói trước: "Em nói đùa thôi, em sẽ ngoan ngoãn chờ anh về."
Hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng!
"Em định thuê nhà bên ngoài." Lục Miên nhìn anh, có mấy lời vẫn chưa nói ra được: "Chỉ là…. muốn tìm một nơi gần anh một chút."
"Ừm, chờ anh về, anh sẽ cùng em đi xem nhà."
Từ Trầm trịnh trọng đảm bảo với cô, những việc mà bạn trai nên làm anh cũng nhất định làm được.
Lục Miên lấy một cái hộp nhỏ trong balo ra đưa cho Từ Trầm, Từ Trầm nhận lấy, mở ra, bên trong là một cặp kính.
Mác trên gọng vẫn còn chưa được tháo ra, nhãn hiệu này, Từ Trầm cảm thấy có chút quen thuộc….
"Kính mắt chống ánh sáng xanh, đã mua nhiều năm như vậy rồi, cũng không biết nó còn có tác dụng hay không." Lục Miên thấp giọng cười lạnh một tiếng: "Vốn dĩ định sau kỳ thi đại học sẽ tặng anh, kết là anh bỏ chạy rồi…"
Từ Trầm đột nhiên nhớ đến cuộc gặp gỡ với cô trong cửa hàng mắt kính vào một buổi sáng nào đó nhiều năm trước.
Trong chốc lát, anh dường như đã hiểu ra rất nhiều điều, trái tim anh chợt bình tĩnh đến lạ.
"Mau đeo lên cho em xem nào." Lục Miên giục anh.
Từ Trầm ngoan ngoãn đeo lên, gọng kính màu đen nhám, cùng với gọng kính của cô, vừa đúng lúc là đồ đôi luôn.
"Đẹp không?" Từ Trầm dịu dàng nhìn cô.
"Phì!" Lục Miên cười ra tiếng: "Sao lại có cảm giác, cực kỳ văn nhã bại hoại nhỉ."
"Nha đầu ngốc." Từ Trầm đầy cưng chiều mà đưa tay ra vuốt tóc cô, sau đó thuận thế cúi người xuống tháo mắt kính của cô ra, ngay sau đó thân hình anh liền áp xuống, cắn lên môi cô, bàn tay nhỏ của Lục Miên cũng kéo mắt kính của anh xuống. Từ Trầm thuận tay tắt đèn trong xe đi, khiến bầu không khí hai người trở nên tối tăm lại mờ ám, Lục Miên ôm lấy khuôn mặt của Từ Trầm, cẩn thận tỉ mỉ, nâng niu như bảo bối, từng chút từng chút, biến nụ hôn thành liếm mút, duỗi đầu lưỡi ra, cùng anh quấn quýt không rời.
"Cảm ơn." Anh nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!