Chương 37: (Vô Đề)

Hai người đang ngồi trên giường, mặt đối mặt nhìn nhau, Từ Trầm đặt tay lên môi, ra hiệu im lặng với Lục Miên. Cùng lúc đó, ba người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất là Mộc Thiên, Đại Châu và Cảnh Đồng đang áp tai vào cửa phòng Từ Trầm nghe lén ở bên ngoài.

"Đúng là cạn lời với các cậu." Mạnh Dao Quang đi tới, liếc mấy người bọn họ: "Đều không có việc gì phải làm đúng không, đừng đứng đây cản đường."

Bị đội trưởng giáo huấn một trận, ba người mất hứng cụp đuôi trở về phòng của mình.

Sau khi bọn họ rời đi, Mạnh Dao Quang vẻ mặt không tự nhiên đi đến trước cửa phòng Từ Trầm, áp tai vào chăm chú lắng nghe.

"Anh mua về rồi?" Ánh mắt Lục Miên nhìn về phía hai hộp đồ màu đỏ trên bàn.

"Ừm."

"Vậy…. còn tới nữa không?"

"Tới cái gì, tới chơi game à?" Anh trêu.

Lục Miên bĩu môi, không muốn để ý đến anh.

Từ Trầm thâm tình nhìn cô, có chút bất đắc dĩ nói: "Phòng không cách âm…"

Lục Miên nhụt chí mà nằm dài trên giường, lật người đưa lưng về phía anh, không muốn để ý đến anh.

Từ Trầm cười khẽ một tiếng, đưa tay ra vuốt tóc Lục Miên: "Rất muốn à?"

"Hoàn toàn không muốn chút nào!" Lục Miên giận dỗi nói.

"Đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo." Từ Trầm nằm xuống bên cạnh, ghé sát vào mặt cô: "Mấy người họ được mời tham gia một buổi triển lãm truyện tranh, không hiểu sao lại về sớm như vậy."

"Em về đây." Lục Miên đứng dậy rời đi, Từ Trầm nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, nhìn đồng hồ: "Đã hơn 10 giờ rồi, ký túc không có giờ giới nghiêm à?"

"Có." Lục Miên bĩu môi, Từ Trầm thuận thế kéo cô vào lòng mình, để cô ngồi lên đùi anh: "Ở lại đi."

Ở lại, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, tự chịu khổ à?

Lục Miên vẫn gật đầu, Từ Trầm âu yếm xoa đầu cô: "Em đói không?"

Lục Miên tiếp tục gật đầu như gà mổ thóc, Từ Trầm buông cô ra: "Anh đi tìm chút đồ ăn cho em."

Từ Trầm vừa mở cửa ra, cửa phòng của Cảnh Đồng, Mộc Thiên, Đại Châu…. thậm chí cả Mạnh Dao Quang cũng đồng loạt mở ra, ai nấy đều thò đầu ra khỏi phòng mình, tò mò nhìn anh.

"Trong trong trong……trong phòng có con gái sao?" Đại Châu ngây thơ hỏi.

"Cũng có thể là con trai." Mộc Thiên xoa xoa cằm, nghiêm túc suy đoán.

…..

"Mấy người thật là rảnh rỗi." Từ Trầm nói xong liền đi thẳng xuống phòng bếp, mấy người đi ra khỏi phòng, vây quanh cửa phòng Từ Trầm, Từ Trầm quay lại nói: "Có phải muốn bị ngược mới chịu được không? Mấy người có tinh thần như vậy, hay là chút nữa chúng ta chơi vài ván?"

Ngay lập tức, mọi người ba chân bốn cẳng chạy về phòng mình, đồng thời đóng sầm cửa lại, còn lâu họ mới muốn bị Eric đè xuống đất đánh cho tơi bời.

Từ Trầm nấu một bát mì tôm thơm phức rồi bưng lên tầng.

Lục Miên ăn một cách thỏa mãn, đã lâu lắm rồi cô mới được thử lại tay nghề của Từ Trầm.

Sau khi Lục Miên uống xong ngụm nước canh cuối cùng, liền vỗ vai Từ Trầm khen ngợi: "Đội anh thật có số hưởng, có một đầu bếp giỏi như anh ở phía sau."

"Bình thường đều là gọi đồ ăn ngoài, bọn họ không biết anh có thể nấu ăn." Từ Trầm rút ra hai tờ giấy ăn lau miệng dính chút mỡ của cô: "Nếu như để họ phát hiện ra, thì toang rồi….. Hơn nữa, bình thường cũng không có thời gian để mua đồ nấu ăn."

Lục Miên gật gật đầu, cô biết các thành viên trong đội tuyển chuyên nghiệp bình thường đều phải nắm bắt thời gian, hiếm khi có thời gian rảnh rỗi riêng. Đặc biệt trong những năm đầu tiên, cuộc sống chỉ xoay quanh game, không chơi game thì cũng xem các trận đấu của các đội khác, khá đơn điệu, không chỉ vậy mà cũng rất vất vả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!