Lục Miên cầm lấy mấy quyển sách, ngồi xuống chỗ của mình trên chiếc bàn dài, mở sách ra, bắt đầu vừa học vừa ghi chép, Từ Trầm ngồi bên cạnh cô, hai tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô, nghiêm túc cẩn thận, không chút cẩu thả.
"Cậu học khoa học máy tính à?" Anh tùy ý cầm một quyển sách lập trình dày cộp, lật lật vài trang ra xem, nhìn thấy những tổ hợp ký tự phức tạp bên trong, chỉ nói một chữ: "Đỉnh."
"Cậu cũng không kém cạnh." Thanh âm của cô tràn ngập hương vị của ánh nắng sớm mai, giọng nói đặc biệt dịu dàng của mình đọc ra một cái tên: "Eric."
Khoảnh khắc đó, Từ Trầm cảm giác như bị điện giật.
"Sáng hôm sau trận đấu với IE, có phải cậu ở sân bay không?" Từ Trầm đặt quyển sách xuống, đột nhiên hỏi: "Hình như tớ nghe thấy giọng nói của cậu."
Tay cầm bút của Lục Miên khẽ khựng lại: "Nhiều fans gọi tên cậu như vậy, vậy mà cậu có thể nghe thấy sao?"
"Có thể." Từ Trầm nhìn cô: "Sau khi lên xe tớ có chút khó chịu, nếu cậu thật sự ở trong đám người, không nên cứ vậy mà rời đi."
"Ngày thi đại học kia, không phải cũng rời đi như thế sao." Lục Miên nhẹ nhàng viết xong một chữ, ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt của Từ Trầm.
"Nhưng tớ hối hận." Anh đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Lục Miên, nháy mắt hơi ấm bao bọc lấy tay cô. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, dịu dàng vuốt ve, thành kính nói: "Ngay khoảnh khắc máy bay cất cánh, tớ thật sự rất hối hận."
Đại Châu nói, lúc anh ấy đến đón anh, mắt anh rất đỏ.
Hóa ra là sự thật, trong nháy mắt cô liền tha thứ cho anh.
"Không tham gia kỳ thi đại học, có tiếc nuối không?" Lục Miên dịch lại gần cạnh anh: "Cậu đã nỗ lực chăm chỉ học lâu như vậy cơ mà."
"Có một chút." Từ Trầm thật thà nói: "Có lẽ sẽ bị bố mẹ cậu ghét bỏ."
Trong lòng Lục Miên run lên, không kiềm chế được ý cười trên môi: "Chắc chắn là sẽ bị ghét bỏ rồi, hay là chúng ta bỏ trốn?"
Từ Trầm cúi đầu cười khẽ một tiếng: "Được, chờ tớ kiếm đủ tiền, sẽ mang cậu bỏ trốn."
–
Cả một buổi sáng, anh cầm tay cô chơi đùa đến là vui vẻ, Lục Miên rút tay mình ra khỏi tay anh: "Tớ nhớ anh Đại Châu nói buổi sáng cậu đều phải ngủ bù mà, sao hôm nay không buồn ngủ sao?"
"Muốn đuổi tớ đi sao?"
"Đâu có."
"Buổi chiều tớ về sẽ ngủ bù một giấc, buổi tối phải livestream." Từ Trầm vừa nói vừa ngáp một cái.
Đội King đã ký hợp đồng với nền tảng phát sóng trực tiếp, mỗi thành viên trong đội đều phải có một khối lượng thời gian live nhất định hàng tháng.
"Tối nay mấy giờ?"
"Chưa cụ thể, còn tùy vào lúc nào tớ tỉnh dậy nữa, sao thế, muốn xem à?"
"Ừm." Thực ra mỗi buổi live của anh cô đều xem, không chỉ xem, còn điên cuồng đập tiền tặng quà. Số tiền ít ỏi kiếm được từ việc lập trình trong mấy năm qua, ngoại trừ chi phí sinh hoạt, tất cả còn lại đều dùng để tặng quà Eric.
"Đưa điện thoại cho tớ."
Lục Miên ngoan ngoãn lấy điện thoại ra đưa cho Từ Trầm, Từ Trầm bấm một dãy số, rất nhanh điện thoại của anh đã nhận được cuộc gọi.
Trả lại điện thoại cho Lục Miên, anh nói: "Khi nào live tớ sẽ báo cho cậu."
"Được." Trong lòng Lục Miên cảm thấy ngọt ngào.
Lúc này, Ngô Húc bước vào phòng đọc sách, quét mắt nhìn quanh thư viện một cái, sau khi nhìn thấy Lục Miên liền đi về phía cô.
"Đến sớm vậy à?" Ngô Húc chào hỏi cô, đảo mắt liền nhìn thấy chiếc ghế duy nhất bên cạnh Lục Miên đã có người ngồi, cậu ta đi đến trước mặt Từ Trầm nói: "Xin chào, nếu tiện thì cậu có thể nhường chỗ cho tôi không, tôi và bạn tôi cần ngồi chung, có việc cần phải thảo luận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!