Chương 33: (Vô Đề)

Cuối tháng 11, cuộc thi LOL thường niên của câu lạc bộ thể thao điện tử bắt đầu diễn ra.

Cuộc thi trong trường không chỉ dành cho các thành viên trong câu lạc bộ mà còn dành cho tất cả các sinh viên của trường. Vừa mở đăng ký đã có rất nhiều người đến báo danh, vì đội vô địch cuối cùng có thể nhận được 100 tệ mỗi người, còn nhận được giấy chứng nhận giải thưởng, điều này sẽ giúp cộng thêm điểm rèn luyện vào cuối năm học, mà điểm này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc nhận học bổng.

Giới tính của các sinh viên tới báo danh đều là nam.

Các trận đấu vòng loại đều khá đơn giản, sau đó các đội viên được kết hợp lại để vào vòng loại trực tiếp, thay vì loại các đội, những đội viên có thành tích kém trong mỗi trận đấu thì sẽ bị loại, sau đó thăng cấp dần dần. 3 đội cuối cùng sẽ tranh tài trong trận chung kết. Trận chung kết sẽ được tổ chức tại giảng đường của trường, màn hình thi đấu sẽ được chiếu trên màn hình lớn, sau đó các khách mời chuyên nghiệp do câu lạc bộ mời tới sẽ bình luận và cuối cùng chọn ra đội chiến thắng cùng đội viên xuất sắc.

Vòng đấu loại kéo dài 3 tuần, Lục Miên thực sự rất muốn tham gia, chỉ là sắp tới cuối kỳ, cô còn rất nhiều việc phải làm. Trên máy tính cũng còn có rất nhiều code chờ cô viết xong, Ngô Húc cũng thường xuyên đến tìm cô thảo luận về game, cô thật sự không rút ra được thời gian rảnh để tham gia cuộc thi này.

Hầu hết những người tham gia cuộc thi này đều là sinh viên năm nhất và năm hai, mà cô, một đàn chị năm ba, không chơi cùng họ được nữa.

Vào một buổi chiều nắng đẹp nào đó, Lục Miên và Ngô Húc đang ngồi trong thư viện, mỗi người một chiếc máy tính, đang xây dựng mô hình sơ bộ của game, ánh mắt Ngô Húc thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lục Miên. Cô đang ngồi bên cạnh cửa sổ kính trong suốt, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên người cô, tỏa ra những ánh sáng ảo diệu. Những ngón tay thon dài đang gõ nhanh thoăn thoắt trên bàn phím, viết ra những chuỗi code rất phức tạp, cô đeo kính đen, ánh mắt sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, trong đầu suy nghĩ và tính toán rất nhanh.

Trong Viện có không ít đàn em, thường đùa nhau gọi Lục Miên là nữ thần, đến bây giờ Ngô Húc mới thực sự cảm thấy được, trên người cô đúng là có toát ra được khí chất của thần.

Đúng lúc này, điện thoại của Lục Miên đột nhiên reo lên, kéo cô ra khỏi thế giới số liệu, cô nhanh chóng nhấc máy, giọng nói oang oang của Lão Côn vang lên từ trong điện thoại: "Đại thần, giang hồ cấp cứu!!"

"Cậu nhỏ tiếng thôi, tôi có thể nghe thấy được." Lục Miên đỡ điện thoại trên vai, đè giọng xuống thấp, ngón tay vẫn gõ nhanh trên bàn phím.

"Hôm nay trận chung kết LOL tổ chức, kết quả có một đàn em đột nhiên có chuyện nên không thể đến được! Đây không phải là muốn kéo chân chúng ta sao!" Giọng nói của Lão Côn rất lo lắng.

"Tôi thấy cũng không có gì to tát, các cậu cứ tùy tiện tìm một người thay cậu ta là được rồi, dù sao khán giả cũng không biết đội viên tham gia là ai." Lục Miên thầm giọng nói.

"Đúng vậy, vậy nên bọn em mới gọi cho chị đây! Cái cậu đàn em kia chơi vị trí hỗ trợ, mà hỗ trợ của đàn chị đỉnh như vậy, có thể đến cứu giúp không?"

"…"

"Bọn em cũng đang tìm người tạm thời, nhưng đều là những người quá gà không lên được sân khấu. Hình ảnh của trận đấu sẽ được chiếu trong giảng đường để biểu diễn, sẽ có rất nhiều sinh viên đến xem, đồng thời sẽ phát sóng livestream trên mạng. Nghe nói chủ tịch còn mời một khách mời thần bí đến đây, là người chuyên nghiệp đấy, liếc mắt cũng có thể biết chúng ta kéo bừa một người lên chơi, chắc chắn không ổn, tốt xấu gì cũng là trận chung kết, chúng ta cũng phải chơi cho ra trò chứ?"

Lục Miên nhìn đồng hồ, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tôi tới ngay."

"Tầng 3 của tòa sinh hoạt chung nhé, chúng em đợi chị!"

Sau khi cúp điện thoại, Lục Miên bắt đầu thu dọn máy tính, cho vào trong cặp.

"Lại là mấy người ở câu lạc bộ thể thao điện tử à?"

"Ừm, có một cuộc thi nên tạm thời qua thế chỗ." Lục Miên thu dọn đồ đạc trên bàn rồi giải thích.

Ngô Húc có chút khó chịu: "Chơi game rồi lại còn thi đấu, có gì để mà thi thố chứ, giành được chiến thắng thì sao, cũng chẳng có ý nghĩa gì."

"Thành kiến khá nặng đấy." Lục Miên lười quan tâm cậu ta, quay người đi ra khỏi thư viện.

Lão Côn đợi Lục Miên ở lối vào tòa sinh hoạt chung, rồi dẫn Lục Miên đến khán phòng trên tầng 3.

Bên trong có một số sinh viên đang ngồi, chờ trận đấu bắt đầu, Lý Huy và Tần Nam đang điều chỉnh máy chiếu trên màn hình lớn ở giữa, chút nữa hình ảnh trên màn hình trận đấu sẽ được chiếu lên màn hình này.

"Cứu tinh tới rồi!" Lão Côn búng tay với nhóm người Tần Nam, Lý Huy ngẩng đầu mỉm cười: "Được đấy Lão Côn, có thể mời được cả đại thần tới tận đây."

"Hề hề." Lão Côn gãi gãi đầu: "Tý nữa thi đấu có cái hay để xem rồi."

"Chủ tịch, người ở đây cũng quá ít rồi." Lục Miên nhìn xung quanh khán phòng: "Chẳng lẽ là chưa đến đông đủ?"

"Sinh viên chơi game ở F Đại của chúng ta cũng không nhiều, đa số đều ở thư viện, quá yêu thích học hành." Tần Nam cũng bất đắc dĩ, nhưng lập tức nói: "Cứ đợi chút, độ nổi tiếng rất nhanh sẽ tăng lên thôi."

"Tôi cũng không biết ông lấy đâu ra sự tự tin này đấy?" Lý Huy lắc đầu, uể oải nói.

"Hứ, đợi chút nữa khách mời thần bí tới…" Tần Nam không nói nữa, mà tỏ ra vẻ thần bí, nói với Lục Miên: "Một chút nữa em sẽ biết ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!