Ngày hôm sau Đường Tô không đến trường học, Hạ Kiêu Dương cũng vậy.
Chiều hôm đó, bố Đường và bố Hạ lại đến văn phòng, ở lại tầm hơn 1 tiếng, sau đó là tiết tự học, thầy Trần đến lớp và thông báo, Đường Tô sẽ chuyển trường.
Tin tức này giống như một quả mìn, trực tiếp nổ tung khiến Lục Miên hoàn toàn bất ngờ.
Còn chưa đến 100 ngày nữa là thi Đại học rồi, làm sao cô ấy lại có thể chuyển trường ngay lúc này!
"Là trường mẹ tớ dạy, đến lúc đó nhảy vào lớp 12 chuyên để học, dù sao cũng đều là ôn tập, ở đâu cũng như nhau." Đường Tô sau khi bình tĩnh lại thì giọng nói của cô ấy cũng rất bình thản.
Có quỷ mới biết cô ấy đã phải trải qua những gì, khiến một cô gái tính nóng như lửa, không bao giờ cam chịu số phận, lại có thể chấp nhận sự sắp đặt bất công của số phận với một thái độ điềm tĩnh và phục tùng như vậy.
"Cậu đồng ý chuyển trường?" Lục Miên cố gắng hỏi.
"Không muốn cũng không được!" Giọng nói của Đường Tô có chút bất đắc dĩ: " Bố mẹ cũng đã nói với tớ rất nhiều lần, rằng con trai như Hạ Kiêu Dương, không phải là người mà tớ có thể với tới được. Mẹ cậu ấy cũng đến tìm tớ, nói rất nhiều những điều khó nghe, tớ cũng là con gái, cũng cần mặt mũi…."
"Tô Tô, Hạ Kiêu Dương bảo tớ chuyển lời với cậu…."
"Có đôi khi tớ cảm thấy, cái thế giới này thật con mẹ nó quá tồi tệ."
Không cam lòng, không đành lòng, không nỡ….. Cuối cùng chỉ có thể kết thúc bằng một câu chửi tục, đời người không phải là như vậy sao?
Cuối cùng Lục Miên cũng không nói những lời đó với Đường Tô, cứ rời đi như vậy, có lẽ sẽ tốt hơn với cô ấy, ít nhất….. phải đẩy được trụ "thi đại học" trước mắt, sau đó mới có thể suy nghĩ đến việc yêu đương này được.
–
Ngày thứ hai, ngày thứ ba sau khi Đường Tô rời đi….. Hạ Kiêu Dương đều không đến trường.
Cậu ấy cũng không ở nhà, bố mẹ Hạ đều lo lắng đến phát điên, đi khắp nơi để tìm kiếm, Hạ Kiêu Dương dường như cố ý biến mất, bặt vô âm tín. Lão Trần cũng rất lo lắng đến sứt đầu mẻ trán, sợ vào thời điểm mấu chốt này xảy ra chuyện gì, nếu như Hạ Kiêu Dương thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì chức chủ nhiệm lớp của ông chắc chắn không thể thoát trách nhiệm.
"Các em học sinh, nếu ai có tin tức gì về bạn Hạ Kiêu Dương thì lập tức báo lại cho thầy. Những học sinh thường thân thiết với em ấy cũng nghĩ thật kỹ, những nơi nào em ấy có thể hay đi nhất?" Sắc mặt của lão Trần đứng trên lớp cũng rất xấu, hiển nhiên là gần đây không ngủ ngon giấc.
"Từ Trầm, bình thường em và Hạ Kiêu Dương rất thân thiết, em có biết em ấy đi đâu không?" Lão Trần gọi tên Từ Trầm.
Từ Trầm đứng lên lắc đầu.
Ngay khi lão Trần thất vọng bảo anh ngồi xuống, thì anh đột nhiên nói: "Cho dù em biết cũng không nói cho thầy."
Lục Miên kinh ngạc quay đầu lại nhìn Từ Trầm, ánh mắt của anh lạnh lùng: "Thầy Trần, với tư cách là một giáo viên chủ nhiệm dày dặn kinh nghiệm, thầy có cảm thấy mình xử lý tốt chuyện này không?"
Các bạn học sinh lập tức im lặng, không có bất cứ học sinh nào dám trực tiếp chất vấn lão Trần, từ trước tới nay đều chưa có.
"Sao tôi lại không xử lý tốt?" Đối mặt với câu hỏi đột ngột của Từ Trầm, cảm xúc của lão Trần cũng rất kích động: "Xảy ra loại chuyện này, chẳng lẽ không nên báo với phụ huynh sao? Chẳng lẽ để hai người họ tiếp tục phát triển, làm chậm trễ việc học, ảnh hưởng đến kỳ thi Đại học rồi ảnh hưởng đến cả đời? Yêu sớm còn cho mình lo lý lắm à, hay thật đấy!"
"Khi các người đưa ra bất cứ quyết định nào, đều không hề hỏi cậu có có muốn hay không, có vui vẻ hay không, bây giờ mọi chuyện đều trở nên nghiêm trọng rồi thì mới biết lo lắng." Anh nói xong cười lạnh một tiếng, trực tiếp bước ra khỏi lớp học, không quay đầu lại.
Lão Trần đứng trên bục giảng, sững sờ hai giây mới phản ứng lại, lập tức chạy ra ngoài đuổi theo.
Lớp học trong phút chốc bùng nổ, các học sinh xì xào bàn tán sôi nổi, một cô bạn ngồi ở hàng trước thì thầm với bạn cùng bàn: "Sao lúc trước tớ không phát hiện ra, Từ Trầm lại ngầu như vậy nhỉ!"
Sau khi tan học, Lục Miên nhận được tin nhắn của Từ Trầm: "Đến quán net Thanh Phong."
Lục Miên chạy ra khỏi trường, bắt taxi đi thẳng đến quán net Thanh Phong.
Ánh sáng quán net mờ mịt, ở một góc, Lục Miên nhìn thấy Hạ Kiêu Dương đã mất tích nhiều ngày.
Thời gian sao có thể tra tấn một người như vậy? Trong thời gian ngắn ngủi chưa đến 3 ngày, lại có thể biến cậu ta trở thành một con người hoàn toàn khác.
Lúc này, khuôn mặt vốn đầy đặn của Hạ Kiêu Dương đã gầy đi rất nhiều, trên mặt lún phún những sợi râu, đôi mắt sâu thẳm, sắc mặt tái nhợt, trên tay cầm điếu thuống, ánh mắt dán chặt vào màn hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!