Chương 68: (Vô Đề)

Edit: Hà Thu

Ngày hai mươi hai tháng mười hai là ngày công bố kết quả của kỳ thi khoa cử tiến sĩ.

Mới tờ mờ sáng, trong thành Trường An đã ồn ào nhộn nhịp xe ngựa, các học giả tranh nhau tiến về trường thi Lễ bộ để xem thông cáo. Đặc biệt là những học giả phải thi kỳ này, cửa phường vừa mở đã gấp không chờ nổi mà ngay lập tức chạy tới trường thi.

Người con nhà lính, con nhà nghèo hèn, hết thảy đều mong có thể thi đỗ, sau đó thăng quan tiến chức, vào được cửa rồng. Quả nhiên là hướng vì thất phu, mộ vì khanh tướng.

Các học viện danh gia vọng tộc cao quý trong thành, cho dù không có đệ tử đi thi, cũng sẽ phái nô bộc đi nghe ngóng tin tức.

Ninh thập nhất lang cũng không ngoại lệ, từ sớm đã phái một tên đồng bộc đi xem danh sách.

Như thường lệ, bảng vàng được dán trên bức tường phía đông nam viện của trường thi. Lúc thư đồng của Ninh thập nhất lang tới nam viện trường thi, ở bên ngoài bức tường phía đông đã được bao bọc bởi ba bức tường người lấp kín trong ngoài. Đến mức mà con kiến cũng chẳng đi lọt, nơi nào cũng thấy người người chen lấn xô đẩy.

Ninh thập nhất lang đặc biệt chọn một đồng bộc có vóc dáng cao lớn, thị lực hơn người tới để xem. Nhưng đã đến đây thì ai cũng giống ai, nhà nào cũng chọn người cao ráo, bây giờ đứng cùng một chỗ, cũng chẳng ai chiếm được ưu thế hơn ai.

Cậu bé thư đồng nhà Ninh gia âm thầm lo lắng. Bên tai là tiếng người huyên náo, những người không có tên trong danh sách bảng vàng đều đau buồn khóc than, hoặc là nổi điên lên. Có người cười, có người tức giận chửi bới. Có người còn điên cuồng mang ý đồ xông vào xé rách danh sách, cuối cùng bị các thủ vệ mặc thiết giáp bắt lại.

Mà người thi đỗ thì vui vẻ thư thái, khí chất điềm tĩnh, nhìn rất giống mấy vị thần tiên nhàn nhã.

Thư đồng nhà Ninh gia lờ mờ nghe thấy trong đám đông thỉnh thoảng có người nhắc đến tên "Ninh Ngạn Chiêu", "Ninh thập nhất lang", tim hắn đập nhanh thình thịch, vội vàng túm lấy một nam tử áo trắng đứng bên cạnh hỏi:

- Trong danh sách có người nào họ Ninh lang quân không?

Người nam nhân kia cũng đang đứng chen chúc với hắn, đương nhiên là chưa từng thấy qua bảng vàng. Hắn sốt ruột nói:

- Làm sao ta biết được?

Hắn hỏi liên tiếp mấy người, ai cũng nói không biết. Thư đồng dành phải nhẫn nại tính tình cố tiến về phía trước từng li từng tí một.

Thật vất vả mới chờ được những người phía trước xem xong rồi rời đi. Nửa ngày sau, cuối cùng hắn cũng chen chân vào được vài bước.

Thư đồng nhà Ninh gia dùng sức kiễng chân lên, liếc mắt nhìn qua khe hở trong bức tường người dày đặc. Chỉ thấy trên tường dán một bảng giấy lớn, có bốn tờ giấy màu vàng nhỏ cố định ở bốn góc, ở giữa bảng giấy ghi bốn chữ cực lớn bằng mực nhạt "Trường thi Lễ bộ".

Thư đồng cũng biết rõ tình cảnh của công tử nhà mình nên không nhìn ở phần đầu danh sách mà bắt đầu nhìn từ cuối danh sách nhìn lên. Nhìn tới giữa bảng rồi nhưng vẫn như cũ không nhìn thấy tên họ của công tử nhà mình. Hắn còn đang cảm thấy nghi hoặc, chợt nghe phía trước có người nói:

- Thật không thể ngờ được, đầu bảng thực sự là Ninh thập nhất...

Thư đồng cho là mình nghe lầm rồi, nửa tin nửa ngờ nhìn lại về phía đầu danh sách. Trạng nguyên đúng là ba chữ "Ninh Ngạn Chiêu" vô cùng rõ ràng. Hắn sững sờ chốc lát, dụi dụi con mắt, bỗng nhiên như mới tỉnh lại từ trong mộng, quay đầu chui ra phía ngoài của bức tường người.

Ninh Ngạn Chiêu đang ở trong thư phòng vẽ tranh, đang định tiến lên chấm mực thì bỗng nhiên thư đồng chạy ùa vào phòng nhanh như một cơn gió.

Ninh thập nhất khẽ nhíu mày lại.

Vị thư đồng kia cũng không quan tâm gì cả, nhấc tay áo lau mồ hôi trên mặt, thở không ra hơi nói:

- Tiểu... Tiểu lang quân... Chúc... Chúc mừng tiểu lang quân... Cao... Cao trung trạng... Trạng nguyên!

Ninh Ngạn Chiêu khẽ giật mình, cây bút trong tay khựng lại, trên mặt giấy lan tràn mấy giọt mực.

Thư đồng nhìn lướt qua, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối. Một bức tranh núi đá xương bồ vô cùng đẹp, thế mà lại bị phá hủy bởi nét vẽ cuối cùng.

Ninh thập nhất lại ngẩn người, đem bút trong tay đặt xuống, đứng dậy nhấc vạt áo bào lên, khuôn mặt ngày thường luôn trưng ra vẻ lạnh nhạt, lúc này cũng hiện ra mấy phần vui mừng hiếm hoi:

- Ta đi báo với tổ phụ!

Bên trong Thừa Ân điện, Thái tử và Thái tử phi đang ngồi đối diện nhau dùng bữa sáng.

Uất Trì Việt cầm trong tay đôi đũa bạc mạ vàng, gắp một viên anh đào Tất La tới để trong bát của Thẩm Nghi Thu. Thẩm Nghi Thu cúi thấp người nói lời cảm tạ, ăn một miếng rồi lại một miếng nhỏ, có chút lơ đễnh không tập trung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!