Chương 65: (Vô Đề)

Edit: Hà Thu

Thái tử biết được ba phần màu sắc đã muốn mở phường nhuộm, lúc này Thẩm Nghi Thu mới hối hận thì đã không còn kịp nữa.

Hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn. Tàn nến đã cháy hết, trong điện một mảnh tối om. Đúng giờ Uất Trì Việt liền tỉnh dậy, nói ở bên tai Thẩm Nghi Thu:

- Nghi Thu, thời gian không còn sớm đâu.

Thẩm Nghi Thu chỉ "ưm" một tiếng, tiếp tục trở mình rồi cuộn tròn đưa lưng về phía hắn. Lần trước bất thình lình bị hắn thổi hơi vào cổ, lần này nàng đã có chuẩn bị, đem chăn quấn lại không còn một kẽ hở. Không cho Thái tử có thể thừa cơ làm bây.

Uất Trì Việt đang không có chỗ để ra tay, thì bỗng nhiên trong lòng nảy sinh một kế, bắt đầu thổi hơi vào lỗ tai nàng.

Thẩm Nghi Thu mơ mơ màng màng cảm thấy lỗ tai hơi ngứa, bèn đưa tay lên vuốt rồi thuận tay trùm chăn lên che kín đầu.

Thái tử thử giật chăn ra, ấy vậy mà lại không được. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

- Nàng không dậy để ngắm nhìn bình phong của a nương một chút sao?

Thẩm Nghi Thu nghe xong lời này, lập tức tỉnh táo ba phần. Nhưng mà vẫn nằm im bất động, chỉ mơ hồ nói:

- Tí nữa mới nhìn...

Dù sao thì bình phong cũng chẳng có chân để chạy đi được.

Uất Trì Việt không còn cách nào khác, chỉ có thể xuất ra chiêu cuối. Hắn lật người Thái tử phi lại, hai tay bóp vào má nàng, bắt khuôn mặt nàng nhìn thẳng vào giữa. Miệng của Thẩm Nghi Thu bị thịt ở hai bên má ép tới, miệng anh đào đã nhỏ giờ lại càng nhỏ hơn.

Hầu kết Uất Trì Việt giật giật, khàn giọng uy hiếp nói:

- Nếu còn không dậy ta sẽ hôn vào mặt của nàng đấy. Ta còn chưa rửa mặt đâu, nàng có sợ không?

Thẩm Nghi Thu vẫn còn đang mơ hồ, cảm giác phòng bị cũng không nhiều như lúc thanh tỉnh. Chỉ ngáp một rồi nói:

- Xin điện hạ cứ tự nhiên, mặt thiếp cũng chưa rửa đâu...

Dù sao thì người mắc bệnh sạch sẽ cũng chẳng phải nàng.

Uất Trì Việt nghẹn họng, chiêu này quả nhiên là đả thương đối thủ một ngàn tự tổn tám trăm.

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn cũng không đành lòng. Chỉ có thể lấy ví dụ câu dẫn:

- Nàng cùng ta luyện võ cho thật giỏi đi, lát nữa xong xuôi ta sẽ dẫn nàng tới ngâm mình trong suối nước nóng ở Hoa Thanh cung.

Thẩm Nghi Thu khẽ hừ một tiếng. Đời trước nàng cũng từng mấy lần ngâm mình trong suối nước nóng ở Hoa Thanh cung rồi, cũng chẳng khác biệt gì nhiều so với bể tắm trong cung. Ngồi ở trên xe hết nửa ngày mới đi tới, đúng là vô cùng nhàm chán.

Huống hồ muốn đi Thanh Hoa cung cũng chẳng cần phải biết cưỡi ngựa, lúc nào muốn đi cũng có thể đi mà.

Uất Trì Việt thấy nàng vẫn nằm im bất động như cũ, chỉ có thể đánh liều tăng thêm mật ngọt để dụ dỗ:

- Nàng có muốn đi Giang Nam hay không? Đợi sức khỏe của nàng tốt hơn rồi, ta dẫn nàng đi nhé?

Hắn đã từng ở đông hiên xem qua khá nhiều sách địa lý, sách ghi chép về các địa phương, bản đồ và du ký nên nghĩ nàng cũng sẽ thích đi đây đi đó ngắm phong cảnh. Nhưng hắn lại không biết là nàng chỉ thích xem người khác trải nghiệm thôi, nằm ở trên giường không cần bước chân ra khỏi nhà mới là thứ mà nàng thích.

Đi đường xe cộ mệt mỏi, lại sống ở nơi đất khách quê người không ai thân quen, làm sao có thể thoải mái bằng việc nằm dài ở trên giường, ăn hoa quả rồi suy nghĩ viển vông chứ.

Huống chi bây giờ Uất Trì Việt đang là Thái tử giám quốc, bình thường không có cách nào để rời kinh thành được.

Thẩm Nghi Thu hoàn toàn chẳng có chút hứng thú nào:

- Đa tạ điện hạ, thần thiếp không muốn đi đâu hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!