Edit: Hà Thu
Chó săn nhỏ được đặt cho một cái tên vô cùng uy phong lẫm liệt, nhưng bản thân nó lại không có một chút phong thái vững vàng của đại tướng Thái Sơn một chút nào. Một bên vừa nhỏ giọng sủa gâu gâu, một bên vừa nhấc hai chân trước lên muốn nhào vào người Uất Trì Việt. Hắn ghét bỏ lui về phía sau mấy bước:
- Đi ra chỗ khác, khắp người toàn là mùi vị của chó.
Nhóm cung nhân nội thị đứng ở một bên dở khóc dở cười, trong lòng không khỏi oán thầm. Nhật tương quân đến cùng cũng chỉ là một con chó nhỏ thôi, còn có thể có mùi vị gì khác chứ?
Uất Trì Việt có chút trầm ngâm. Con chó này dáng vẻ vừa ngốc lại vừa đần, còn chưa được dạy dỗ tí quy củ nào cả. Cũng không biết có thể chiếm được sự yêu thích của Thái tử phi hay không nữa.
Hắn suy nghĩ nửa ngày, chỉ cảm thấy cứ thế này đem đi tặng thì có vẻ không ổn cho lắm. Cần phải dạy dỗ cho tốt đã.
Nghĩ xong, hắn liền nói với tiểu thái giám:
- Lấy chút thịt hoẵng với thịt hươu khô tới đây.
Chỉ chốc lát sau, thịt khô đã được đem ra. Uất Trì Việt cầm một miếng lên, đung đưa trước mặt chó săn nhỏ:
- Nhật tương quân, làm động tác cúi chào đi.
Nhật tương quân không chút để ý tới lời chỉ thị của hắn, chỉ kêu lên hai tiếng vui mừng rồi nhào về phía trước, muốn đoạt lấy miếng thịt khô trong tay hắn.
Uất Trì Việt đương nhiên là nắm chặt không buông, Nhật tương quân bèn đi lên li3m ngón tay hắn. Uất Trì Việt chỉ cảm thấy có vật gì đó vừa mềm lại vừa ướt lướt qua ngón tay hắn. Lông tơ hắn dựng đứng, một dòng máu nóng xông thẳng lên đầu, suýt chút thì ngất đi.
Bọn hạ nhân đều biết Thái tử mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, loài vật sống suy nhất hắn có thể chịu được chính là ngựa. Vì ngựa mỗi ngày đều được tắm rửa sạch sẽ bằng xà bông nên không có mùi gì lạ.
Mấy thái giám đứng gần đó ngay lập tức tiến lên cứu giá. Người nâng, người đỡ, người lấy nước, người thì ôm chó.
Chưa qua một giây sau liền có người bưng nước xả tới. Uất Trì Việt không kịp chờ đợi mà nhúng tay luôn vào trong chậu, lại dùng đậu tắm xoa đi xoa lại không biết bao nhiêu lần. Tận tới khi da tay đều bị đỏ hết lên, lúc này hắn mới tiếp nhận khăn để lau khô tay.
Một tiểu thái giám nói:
- Điện hạ, để nô tài đưa Nhật tương quân vào trong vườn, gọi người tới chăm sóc nó mấy ngày, đảm bảo sẽ dạy dỗ nó ngoan ngoãn hơn.
Mặc dù Uất Trì Việt không thích thả chim hay nuôi chó, nhưng trong Đông cung vẫn có nuôi một vài con chim ưng để phục vụ cho việc săn bắn. Hoàng đế rất thích đi săn, trước kia cứ đến lúc nhàn rỗi không có việc gì là sẽ thả chim đi săn. Tuy bây giờ đã đắm chìm vào cầu tiên vấn đạo, nhưng khi tới mùa đông hằng năm ông vẫn triệu tập tôn thất cùng quần thần, tới vườn Thượng Uyển săn bắn mấy ngày cho thỏa niềm đam mê.
Vì thế đương nhiên trong Đông cung sẽ có nô bộc riêng chuyên về thuần phục chim chóc.
Uất Trì Việt đang muốn gật đầu, chợt liếc mắt nhìn qua con chó săn nhỏ béo tròn đang mở to đôi mắt ngây thơ ra nhìn mình, vì thế hắn lại có chút chần chờ. Uất Trì Việt nhíu mày, con chó này ngu ngốc như vậy, cũng không biết có bị mấy con khác bắt nạt hay không?
Nếu không may nó bị thương, chỉ sợ Thái tử phi sẽ càng khó chịu hơn.
Huống chi hắn cũng chưa từng nghe nói người thuần chim thì huấn luyện chó như thế nào. Nếu muốn chó cúi đầu nghe lời trước những phương pháp đó, chỉ e là nó cũng phải nếm trải không ít khổ sở.
Nghĩ đến đây, Thái tử liền thay đổi chủ ý:
- Không cần, cứ để nó ở lại Trường Thọ viện, ta sẽ tự mình dạy nó.
Chỉ là một con chó thôi mà, sao có thể làm khó hắn được?
Uất Trì Việt chưa từng tiếp xúc nhiều với động vật. Thời gian còn lại tới ngày sinh nhật Thái tử phi cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa, nhưng hắn tự tin mình có thể thuần phục được nó. Nhất định phải khiến loài động vật vô tri ngu dốt này phục tùng dưới chân bậc quân vương tài hoa giỏi giang là hắn mới được.
Thái tử một khi đã ra quyết tâm làm chuyện gì đó, thì sẽ tận tâm làm hết sức mình. Mấy ngày này nhân lúc phải nằm trên giường bệnh tĩnh dưỡng ở phòng trước tiền viện, ngoại trừ lúc được sách hoặc triệu kiến hạ thần ở bên ngoài ra, thời gian còn lại hắn đều dùng để đối phó với Nhật tương quân.
Không tới mấy ngày, chó săn nhỏ được Thái tử nuôi mập hơn một vòng nhờ việc suốt ngày cho ăn thịt thỏ hầm, thịt cừu hấp và thịt hươu khô, bộ lông đen mượt lại càng thêm bóng loáng. Quả thực sáng tới mức có thể so sánh với cái gương mà hằng ngày Thái tử hay soi.
Tuy nhiên sự huấn luyện của Thái tử lại không có hiệu quả gì mấy. Chó săn nhỏ không những không biết đi bằng hai chân, mà thậm chí có khi nó vẫn còn chưa biết mình là ai. Nhóm cung nhân cùng thái giám gọi "Nhật tương quân", nó liền dơ hai chân sau lên, rướn cổ, trợn tròn hai mắt, hướng về phòng ngủ của Uất Trì Việt mà nhìn quanh một vòng. Nó le lưỡi, vẫy đuôi, nũng nịu sủa hai lần.
Bọn cung nhân cùng nội thị đều nghi ngờ cái tên Nhật tương quân này là biệt danh của Thái tử. Nhưng cũng chẳng có người nào dám đem suy nghĩ đại nghịch bất đạo này mà nói ra khỏi miệng, cho dù trong lòng có suy nghĩ một chút thôi cũng cảm thấy vô cùng tội lỗi rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!