Chương 58: (Vô Đề)

Edit: Hà Thu

Trong mộng, Thẩm Nghi Thu trở lại khi mình còn bé. Tôn ma ma đang kéo nàng đi trên con đường mòn xuyên qua rừng trúc tĩnh mịch. Nàng hoảng sợ vươn tay ra, liều mạng nắm lấy cành trúc ở bên cạnh.

Nhưng sức lực của Tôn ma ma không phải một đứa trẻ như nàng có thể chống lại. Bà ấy dùng lực kéo mạnh một cái, lòng bàn tay của Thẩm Nghi Thu lập tức bị cành trúc cào xước, đau đớn khiến nàng không tự chủ được mà buông tay ra.

Tây viên đang ở trước mắt, tựa như màn đêm đen kịt bị bao phủ trong sương mù dày đặc. Giống như con quạ đen đang đậu ở ngoài nghĩa địa.

Thẩm Nghi Thu nghe thấy tiếng bản thân đang kêu khóc:

- Ma ma, ta biết sai rồi, đừng bắt ta đi vào nữa...

Tôn ma ma dừng bước, quay đầu nhìn nàng. Bà ta mở cái miệng rộng, lộ ra mấy cái răng nanh nhọn hoắt:

- Tiểu nương tử sai ở chỗ nào?

Thẩm Nghi Thu sững sờ. Lúc này nàng phạm lỗi gì vậy? Tại sao nàng không nhớ ra nổi.

Tôn ma ma cười gằn nói:

- Tiểu nương tử không nhớ được sao? Hay là người đang lừa gạt lão nô?

Thẩm Nghi Thu cuống quýt lắc đầu:

- Không phải không phải, ta không lừa gạt ma ma đâu... Để ta nhớ xem...

Nàng vắt óc suy nghĩ, nhưng trong đầu chỉ có một mảnh hỗn độn:

- Là bởi vì ta và Tố Nga nhắc tới Linh Châu sao?

Tôn ma ma chỉ cười không nói.

Thẩm Nghi Thu liền đoán tiếp:

- Là bởi vì ta nói muốn ở cạnh nương?

Nhắc tới mẫu thân, hai mắt nàng lại thấy chua xót. Mặt mũi nàng nhăn lại, nước mắt lại đong đầy trong hốc mắt. Nàng chẳng dám lấy tay lau đi, cũng không dám để nó rơi xuống.

Tôn ma ma không nói lời nào, quay đầu đi tiếp. Lúc này bà ta càng dùng sức lớn hơn để lôi kéo nàng, đế giày của nàng cọ mạnh vào phiến đá xanh phía dưới, phát ra âm thanh loẹt xoẹt.

Nàng trông thấy tay của Tôn ma ma có vài vết xanh tím, da thịt bị kéo căng phát ra hàn quang, giống như được đúc bằng sắt thép. Bà ta một tay nắm tay nàng, một tay móc ra một chùm chìa khóa được dắt bên hông. "Cạch" một tiếng, ổ khóa mở ra. Tiếp theo lại là một tràng tiếng kêu "ken két", cánh cửa của Tây viên giống như cái miệng đen ngòm của con quái thú đang mở ra trong màn đêm tăm tối.

Thẩm Nghi Thu khóc toáng lên, không chút do dự mà liều mạng lui về phía sau. Tôn ma ma nhẹ nhàng kéo nàng lại y như đang túm một con gà con, sau đó bắt đầu cởi chiếc áo bông tơ ấm áp trên người nàng xuống.

Thẩm Nghi Thu khóc lóc cầu xin:

- Xin ma ma đừng cởi y phục của ta, ta sợ lạnh lắm. Ta sẽ chết cóng mất...

Tôn ma ma cười nói:

- Bây giờ mới là tháng chín thôi, cũng chưa phải là thời tiết giá rét của mùa đông. Tiểu nương tử chịu khó nhớ lại một chút, mới biết được nỗi khổ tâm của Thẩm lão phu nhân. Lúc nào tiểu nương tử thật sự biết sai rồi, lão nô sẽ tới đưa tiểu nương tử ra ngoài.

Thẩm Nghi Thu khóc thét lên:

- Xin ma ma đừng nhốt ta lại, ta biết sai rồi...

Tôn ma ma bất động thanh sắc, khuôn mặt trầm xuống:

- Tiểu nương tử đừng có học theo những đứa trẻ hư hỏng của những gia đình vô giáo dục ngoài kia. Để lão phu nhân nghe thấy sẽ càng phạt nặng hơn đấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!