Chương 134: Hầu Hạ

Uất Trì Việt rời khỏi Hoa Thanh cung, xa giá vừa mới lái ra đến cửa chính Tân Dương môn, đã nghe thấy phía trước cách đó không xa vang lên tiếng chuông đồng.

Hắn cuốn màn xe lên một nửa rồi nhìn ra bên ngoài, trông thấy một đạo sĩ mặc đạo bài màu xanh, mái tóc hoa râm chải thành búi, cắm chiếc trâm gỗ để cố định lại.

Trên lưng khoác bao bố bằng vải thô, đang cưỡi con lừa chậm rãi tiến lên, trên cổ con lừa buộc chuông lục lạc, tiếng chuông cũng chính là từ nơi đó phát ra.

Hắn cảm giác bóng lưng kia có vài phần quen mắt.

Vừa đúng lúc người kia từ trên lưng lừa trèo xuống, quỳ gối bên trái đường, chờ xa giá của Thái tử đi qua.

Uất Trì Việt chăm chú nhìn kỹ, liền nhận ra hắn chính là Tĩnh Hư chân nhân, vị "Đại đức" lúc nào cũng một mực theo sát bên cạnh Hoàng đế.

Một năm trước hắn đi cầu Hoàng đế hạ chỉ tứ hôn, đạo sĩ này còn bói quẻ cho bọn họ.

Lúc đó hắn mặc một thân đạo bào gấm màu tím, đầu đội tử ngọc quan, tự xưng với thiên tử là "a sư", các vương công quý tộc còn tranh nhau kết giao làm bạn.

Nhưng bây giờ trông hắn nghèo túng tiều tụy, đúng là khác xa một trời một vực với năm trước.

Trong lòng Uất Trì Việt hơi động một chút, nói với thái giám đánh xe:

- Dừng lại.

Xa giá dừng ở giữa đường, Uất Trì Việt nói với tiểu thái giám:

- Đi mời vị đạo trưởng phía trước đến đây gặp ta.

Một lát sau, Tinh Hư đạo sĩ tới trước xe, khom mình hành lễ:

- Tiểu đạo bái kiến Thái tử điện hạ.

Uất Trì Việt nói:

- Vì sao đạo trưởng không ở Hoa Thanh cung phụng dưỡng Thánh nhân, còn muốn đi đâu?

Tịnh Hư chân nhân nâng mí mắt lên trộm dò xét Thái tử một chút, phát hiện trên mặt hắn thực sự lộ ra vẻ nghi hoặc, cũng không phải là cố ý chế nhạo mình, lúc này mới nói:

- Hồi bẩm điện hạ, tiểu đạo nghiệp thuật không tinh, đạo tâm không thành, Thánh nhân mắt sáng như đuốc nên đã tước đoạt danh hào của tiểu đạo.

May mà thiên ân từ bi rộng lớn nên Thánh nhân cũng không trị tội tiểu đạo, chỉ mệnh cho tiểu đạo từ nay tự mình mưu sinh.

Uất Trì Việt lúc này mới nhớ ra hình như là có chuyện này.

Không biết Hà gia tìm được ở đâu một cao thủ giỏi luyện đan để dâng lên cho Hoàng đế thì phải.

Bên cạnh a da hắn lúc nào cũng có đạo sĩ, tu sĩ rồi cao thủ đi tới đi lui.

Hắn cũng không bao giờ hỏi tới, trái phải đều là lừa gạt, chẳng có gì khác biệt cả.

Bởi vậy mà Hoàng đế muốn thăng chức cho phụ thân, bá phụ Hà Uyển Huệ.

Uất Trì Việt liền lấy đánh giá thành tích từ Lại bộ tới bày ra trước mắt a da hắn, Hoàng đế liền á khẩu không trả lời được, đành phải phong cái chức suông, mở kho bạc riêng của chính mình thưởng cho chút tiền tài.

Uất Trì Việt gật gật đầu với đạo sĩ kia:

- Ta cũng chưa từng để ý tới việc này.

Tĩnh Hư chân nhân vội vàng sợ run nói:

- Điện hạ bận rộn nhiều việc triều chính, một ngày trăm công ngàn việc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!