Uất Trì Việt nắm chặt thanh đao trong tay, bình tĩnh nhìn quân Đột Kỵ Thi như đàn kiến lúc nhúc trước mặt.
Binh mã bạt ngàn kéo dài liên miên trên vùng quê nhỏ, giống như không có giới hạn.
Phía sau hắn là những cấm vệ quân đã theo hắn vào sinh ra tử.
Bọn họ đi theo hắn, băng qua sa mạc mênh mông, lại vượt qua núi non trùng điệp, cưỡi ngựa ngày đêm không nghỉ mới tới được đây.
Vừa nãy còn phải trải qua một trận chiến khốc liệt, lúc này người ngựa đều đã kiệt sức.
Cho dù là ai nhìn thấy tình hình này, đều sẽ cho rằng quân Yến không có cơ hội chiến thắng.
Nhưng Thái tử biết, bọn hắn cũng không phải là không có cơ hội thắng
- bởi vì tâm trí quân chủ của địch đã loạn.
Nếu như hắn thực sự tỉnh táo, có thể đánh cấp tốc để chiếm lấy thành Linh Châu.
Sau đó rút lui vào trong thành, đổi từ tiến công sang phòng thủ, như vậy thì hai ngàn binh lực này của hắn hoàn toàn không có gì đáng sợ cả.
Nhưng mà cái đầu trên cổ của Thái tử Yến quốc thực sự quá mức dụ hoặc, đủ để làm cho đầu óc của A Sử Na Di Chân mê muội, khiến hắn mất đi lý trí.
Uất Trì Việt nhìn thoáng qua bầu trời u ám, thời gian đã không còn nhiều nữa.
Hắn quay đầu ngựa lại, nhìn về phía chúng tướng sĩ:
- Bắc Địch phá non sông của ta, giết con dân chúng ta, làm nhục vợ con ta.
Mối thù này không báo, không xứng làm nam nhi!
Tất cả chúng tướng sĩ đều lộ ra vẻ mặt giận dữ phẫn nộ.
Thái tử dừng lại một chút, nói tiếp:
- Hôm nay cô muốn giết tận Hồ Lỗ, có ai bằng lòng đi theo không?
Tình nghĩa trong lòng chúng tướng sĩ đều đồng loạt sục sôi, mọi người giơ đao lên, đồng thanh hô to:
- Giết hết Hồ Lỗ! Giết!
Uất Trì Việt ôm quyền thi lễ với chúng tướng sĩ:
- Non sông Đại Yến ta, đều trông cậy cả vào chư vị!
Dứt lời quay người lại, giương cung gài tên, mũi tên xuyên qua không khí rồi lao vụt đi.
Sau đó là âm thanh đâm vào da thịt nghe như tiếng xé vải vang lên, một người tướng lĩnh của Đột Kỵ Thi lập tức ngã xuống.
Hắn không dừng lại mà tiếp tục bắn liên tiếp ba mũi tên.
Ba người theo tiếng vang mà ngã xuống khỏi ngựa, mỗi một tiễn đều trúng giữa mi tâm.
Chúng tướng sĩ phát ra một trận reo hò.
Uất Trì Việt rút đao ra, giục ngựa phóng tới trận địa của địch:
- Ai là người sẽ giúp cô lấy được đầu của A Sử Na Di Chân!
Trống trận như sấm, tiếng tướng sĩ hô to vang trời, hung hãn không sợ chết xông thẳng về phía trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!