Chương 117: Thành Phá

Một đêm này, trong thành Linh Châu với hàng ngàn hộ dân đông đúc, không biết có bao nhiêu người không ngủ được.

Thẩm Nghi Thu tắt đèn nằm ở trên giường, nhìn lê n đỉnh trướng tối om đen sì, chỉ mong đêm nay sẽ dài hơn, thời gian sẽ trôi qua lâu hơn.

Nhưng mà tầm mắt nàng vẫn dần sáng lên từng chút từng chút một, đầu tiên là lờ mờ có thể nhìn ra được hình dáng, tiếp theo là đỉnh trướng mạn với đầy hình thêu hoa đào, sau đó là màn lụa màu xanh.

Nàng lấy từ dưới gối ra thanh hồ đao nhỏ mà Uất Trì Việt phải dùng cả khối ngọc bội quý giá để đổi lấy, cầm thật chặt trong tay.

Mặt trời vẫn mọc lên như thường lệ.

Làn gió nhẹ của buổi sớm mai đánh thức thành Linh Châu, ánh nắng vàng óng của buổi sáng phác họa lại hình dáng tàn tạ của tường thành.

Thế nhưng thành trì vẫn nguy nga chót vót và im lìm như một người cố nhân đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống.

Trong quân doanh, quân thủ thành và các tướng sĩ mặc thêm áo giáp, đội nón trụ lên, cầm lấy mạch đao cùng cung tiễn, không nói một lời xếp thành đội hình chỉnh tề, đi về hướng cửa thành.

Kỵ binh phía trước, bộ binh theo sát phía sau, tiến về nơi đã số mệnh đã định sẵn.

Trong số bọn họ có rất nhiều người trên mặt còn vương chút ửng đỏ nhàn nhạt, là hậu quả của việc uống rượu ngon và múa hát cả đêm qua.

Thế nhưng lúc này ai cũng mang thần sắc cực kỳ bình tĩnh, có thể nói là vô cùng an yên, tự tại.

Lúc đi đến dưới tường thành, cửa thành còn chưa mở, bốn phía chen chúc chật chội, rất nhiều người đang đứng ở đó.

Tất cả dân chúng trong toàn thành đều tới.

Rất nhiều người mặc đồ tang bằng vải lanh trắng toát, còn những người khác ai nấy đều mặc bộ y phục đẹp nhất của mình, bộ y phục mà chỉ có mấy ngày lễ lớn mới dám bỏ ra mặc.

Chu Tuân tung người xuống ngựa, thi lễ một cái với những bách tính đang đứng tiễn đưa.

Các tướng sĩ cũng im lặng hành lễ, không có ai nói chuyện, chỉ có âm thanh của lưỡi mác thiết giáp vang lên trong không khí tiêu điều vắng vẻ.

Chu Tuân đang định lên ngựa thì chợt nhìn thấy Thái tử phi trong đám người.

Hắn đi về phía Thẩm Nghi Thu, Thẩm Nghi Thu cũng thuận thế tiến lên phía trước.

Chu Tuân đứng yên, cúi đầu hành lễ với nàng.

Thẩm Nghi Thu hành lễ lại:

- Tướng quân bảo trọng.

Chu Tuân chần chờ chốc lát, nói:

- Mạt tướng có một yêu cầu quá phận.

Hắn ngừng một chút lại nói:

- Vì xã tắc vạn dân, mong nương nương hãy cố gắng sống sót.

Thẩm Nghi Thu không tự chủ được mà nắm chặt tiểu hồ đao trong tay, trên vỏ đao có những hoa văn thô ráp cấn vào lòng bàn tay khiến nàng đau đớn.

Nàng nghĩ nghĩ rồi gật đầu:

- Được, không phải chuyện gì bất đắc dĩ, ta sẽ không phí hoài bản thân mình.

Chu Tuân hạ giọng nói:

- Mạt tướng đã an bài nhân thủ, khi thành bị công phá, họ sẽ hộ tống nương nương...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!