Chương 105: Về Nhà

Tiếng nói bên tai rất thấp, gần như là thì thầm, nhưng lại đi thẳng vào tim.

Hô hấp của Thẩm Nghi Thu dần trở nên dồn dập khó hiểu, trong lòng có chút mất tự nhiên.

Uất Trì Việt cảm nhận được phản ứng của người trong ngực, đầu óc nóng lên, liền nói:

- Tối nay đừng đi.

Thẩm Nghi Thu ngẩn ra, nhẹ nhàng gật đầu.

Uất Trì Việt chỉ cảm thấy một trận vui mừng từ trong đáy lòng tràn ra.

Cánh tay hắn căng cứng, lặng lẽ ôm chặt lấy nàng, sau đó lập tức buông ra, âm thanh hơi khàn nói:

- Chờ ta.

Sau khi Thái tử đi, nhịp tim đang đập dồn dập của Thẩm Nghi Thu chậm rãi bình phục, quay đầu nghĩ lại, chỉ cảm thấy có chút không ổn.

Lời đồn Thái tử đồng tính luyến ái, lúc này thật sự được chứng thực rồi.

Nhưng lúc nãy đã lỡ gật đầu, lúc này hối hận nuốt lời cũng không hay.

Nàng cười khổ một cái, sau đó gọi cung nhân tiến vào hầu hạ tắm rửa thay quần áo.

Tắm rửa hoàn tất, lại thay áo ngủ xong xuôi, thời gian cũng vẫn còn sớm.

Uất Trì Việt thẩm vấn Tào Bân thì một lát không thể về ngay được, Thẩm Nghi Thu liền phân phó cung nhân mài mực bày giấy, lấy văn tự Thiên Trúc ngày hôm trước bọn hắn sao chép được, đối chiếu với kinh văn tìm thấy trong Tào phủ, bắt đầu giải mã chữ viết.

Việc này không hề đơn giản, người chưa từng tiếp xúc qua loại văn tự như thế này mà nhìn thì chỉ thấy trên giấy là một chuỗi trùng điệp nét mực lộn xộn, mỗi một chữ cơ bản đều giống nhau, thực sự rất khó phân biệt.

Cũng may văn tự Thiên Trúc được bắt nguồn từ chữ Thổ Phiên, nên Thẩm Nghi Thu làm cũng thuận buồm xuôi gió hơn rất nhiều.

Chỉ là hai bên so sánh với nhau vô cùng mất thời gian, sức lực.

Nhất là lúc mới bắt đầu, có khi phải lật toàn bộ đống kinh văn nên mới tìm được một chữ.

Bất tri bất giác thời gian đã trôi qua được hơn một canh giờ, ngọn nến cạnh bàn đã cháy gần hết, vậy mà nàng chỉ mới giải được một đoạn ngắn ngủi.

Uất Trì Việt thẩm vấn Tào Bân cùng mấy tên thuộc hạ xong, lúc trở lại trong viện đã là canh ba sáng*.

* Từ 23 giờ khuya ngày hôm trước đến 1 giờ sáng ngày hôm sau.

Hắn tưởng là Thẩm Nghi Thu đã đi ngủ từ sớm rồi, nhưng khi bước vào trong viện, lại nhìn thấy ánh nến vàng mờ nhạt xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ.

Trái tim Uất Trì Việt khẽ rung động, bước nhanh tiến về phía trước.

Hắn vén màn cửa lên xem xét, liền thấy Thẩm Nghi Thu đang ngồi trước thư án.

Sách vở, kinh thư, giấy mực bày đầy khắp sàn nhà.

Trong tay nàng đang cầm bút ống, tầm mắt cúi thấp xuống, đôi mi thanh tú cau lại, ánh mắt chăm chú, giống như đang tìm gì đó bên trên quyển kinh.

Màn cửa khẽ động, một trận gió nhẹ thổi vào trong phòng.

Ánh nến lung lay, bóng dáng của nàng cũng theo đó mà hơi chập chờn, tâm thần của Thái tử cũng run rẩy theo.

Lông của áo lông chồn khẽ lướt qua gò má trắng như sứ của Thẩm Nghi Thu, đầu quả tim của Thái tử cũng là một trận ngứa ngáy.

Thẩm Nghi Thu nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy hành lễ, dụi dụi hai mắt nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!