Chương 43: Thằng nhóc thối thiên vị

Câu nói này khiến Trương Minh Vũ sững sờ.

Xoa bóp chỗ bị va vào…

Anh vô thức nhìn về nơi mê người ấy, toàn thân run rẩy…

Tô Mang nở nụ cười xấu xa, lẳng lặng nhìn anh.

Không chịu nổi nữa rồi…

Trương Minh Vũ cảm thấy vô cùng bất lực, vội nói: "Chị ba đừng trêu em nữa".

Tô Mang lại nói: "Chị đâu có trêu em. Em va vào chị làm chị đau thì phải giúp chị chứ?"

"Chị còn nhớ hồi nhỏ mỗi lần em sáu bị đau em đều xoa bóp cho con bé cơ mà".

Nghe thấy thế, mặt mũi Trương Minh Vũ đỏ bừng lên.

Em sáu Tô Mang nhắc tới chính là chị sáu của anh. Khi còn bé chị sáu là người nghịch ngợm nhất, lại còn là người luyện võ nên rất hay bị thương.

Những lúc đó chị sáu sẽ bảo anh xoa bóp cho.

Mấy người chị của anh cũng từng mâu thuẫn vì chuyện này không ít lần.

Trương Minh Vũ lúng túng cười đáp: "Đấy là khi còn nhỏ…"

Tô Mang bĩu môi, ánh mắt bực dọc: "Em thiên vị thì có".

Loại chuyện như vậy… thiên vị…

Trương Minh Vũ thực sự không biết nên nói gì cho phải. Mấy người chị của anh không có ai hiền cả.

Sau một hồi do dự, anh vẫn chỉ biết cúi thấp đầu xuống, không dám nói thêm gì nữa.

Tô Mang tức giận trừng mắt, khó chịu nói: "Thôi được rồi, chị không làm khó em nữa. Em dẫn chị đi chơi một chuyến, thế này không khó nữa chứ?"

Đi chơi một chuyến?

Trương Minh Vũ khó mà tưởng tượng ra được người như Tô Mang đi chơi sẽ như thế nào.

Nhưng anh không hề biết rằng bao nhiêu năm nay, Tô Mang vẫn luôn một lòng phấn đấu vì sự nghiệp. Nhất là khi vừa mới gây dựng sự nghiệp, hầu như cô ấy đã hi sinh mọi thời gian giải trí.

Trong khi những người cùng lứa đều đang chơi bời vui vẻ, Tô Mang lại vùi đầu vào đống văn bản trong phòng làm việc.

Khó khăn lắm bây giờ cô ấy mới dành ra được thời gian, nhưng lại không có hứng thú vui chơi, cũng chẳng tìm thấy ai chơi với mình.

Chỉ có Trương Minh Vũ mới khơi dậy được sự hứng thú trong cô ấy, khiến cô ấy chịu ra ngoài chơi.

Không hiểu sao anh bỗng thấy đau lòng, dứt khoát quyết định đồng ý: "Được, chị ba muốn đi chơi ở đâu?"

Nghe vậy, Tô Mang mới nở nụ cười tươi rói: "Ừm… chúng ta đi bơi trước đi".

Đi bơi…

Tuy anh cảm thấy rất bất đắc dĩ nhưng vẫn đành gật đầu đáp lại.

Tô Mang vui sướng như một đứa trẻ, tung tăng chạy lên tầng chuẩn bị.

Cảm giác đau xót trong lòng Trương Minh Vũ lại càng nhiều thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!