Chương 2249: (Vô Đề)

Một lúc sau, khóe miệng cô ta cong lên, lẩm bẩm nói: "Đàn ông của tôi… Sao có thể đi xin ăn chứ?"  

Chậc…

Trương Minh Vũ nghe vậy, khóe miệng khẽ giật.  

Lời này …  

Bỗng chốc, toàn thân anh nổi da gà.  

Tần Minh Nguyệt mỉm cười, thì thào nói: "Đi thôi, không lâu nữa là có thể đến thị trấn rồi".  

Nói xong, cô ta xua tay.  

Trương Minh Vũ không thể làm gì khác hơn là yên lặng đi theo.  

Chẳng mấy chốc, hai người đã vào trong làng.  

Bên trong làng.  

Các ông cụ bà cụ ngồi thành nhóm ba bốn người đang trò chuyện thoải mái dưới bóng cây.  

Sự xuất hiện của Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người!  

Mọi người đều rất ngạc nhiên.  

Mặc dù bây giờ quần áo của hai người đều vô cùng nhếch nhác, nhưng vẫn rất bắt mắt!  

Trương Minh Vũ cảm thấy hơi lúng túng.  

Nhưng mặt Tần Minh Nguyệt không biến sắc, im lặng đi về phía trước.  

Rất nhanh, hai người đã đi ra khỏi ngôi làng.  

Trương Minh Vũ ngơ ngác hỏi: "Cô biết nơi này sao?"  

Tần Minh Nguyệt lắc đầu nói: "Không biết, nhưng cứ đi theo đường bê tông này thì chắc chắn có thể đi tới trấn trên".  

Trong mắt Trương Minh Vũ tràn đầy bất đắc dĩ.  

Cũng đúng…  

Hai người yên lặng đi về phía trước.  

Trương Minh Vũ nhìn về phía sau, cũng không cảm thấy có gì bất thường.  

Người của tổ 10 nhà họ Âu Dương không đuổi theo nữa sao?  

Trương Minh Vũ cau mày.  

Mặc dù bây giờ đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng lúc nào anh cũng cảm thấy chuyện này dường như không đơn giản như vậy.  

Haizz.  

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể im lặng thở dài.  

Đi bước nào tính bước đó vậy.  

Hai người chậm rãi bước đi.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!