Sau khi rời khỏi khu rừng, phương hướng đã trở nên rõ ràng.
Đi dọc bờ sông, chắc chắn không có vấn đề gì!
Chẳng mấy chốc, hai người đã chạy xa ngoài mấy cây số!
Trương Minh Vũ quay đầu lại nhìn…
Chỉ còn hai ba người trong tổ 10 của nhà họ Âu Dương vẫn đang ra sức đuổi theo.
Hơn nữa còn cách xa gần một cây số!
Phù!
Trương Minh Vũ thở gấp, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười.
Thật lâu sau, Tần Minh Nguyệt mới bước chậm lại.
Hả?
Trương Minh Vũ ngẩn ra.
Giọng nói êm tai của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Mệt không? Đi chậm một chút nhé".
Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.
Đây có xem là đang quan tâm tôi không?
Ngay sau đó, Trương Minh Vũ cũng dừng lại, khó khăn thở dốc.
Quả thật mệt mỏi!
Quay lại nhìn, phía sau chỉ còn hai ba gã đàn ông cao lớn cũng đã ngừng đuổi theo.
Dường như chúng biết rằng không thể đuổi kịp.
Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh, rồi hỏi: "Tiếp theo chúng ta đi hướng nào?"
Tần Minh Nguyệt nhìn quét qua một vòng.
Rồi hờ hững nói: "Chúng ta tiếp tục đi tới trước, không lâu nữa có thể đi ra rồi".
Hả?
Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghi hoặc.
Làm sao cô ấy biết?
Nhưng Trương Minh Vũ cũng không nhiều lời.
Chẳng mấy chốc đã nghỉ ngơi xong.
Hai người tiếp tục đi về phía trước.
Để tránh khỏi sự truy đuổi của đám người phía sau, cả hai lại điên cuồng chạy.
Trương Minh Vũ quay đầu nhìn thoáng qua.
Hiện tại đã hoàn toàn không thấy đám người phía sau nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!