Chương 19: (Vô Đề)

Nghĩ tới đây, Trương Minh Vũ sực tỉnh.

Khó trách đối phương kiêu ngạo như vậy. Có thể giữ chức giám đốc kinh doanh của bất động sản Đại Phú đã rất giỏi rồi.

"Không biết hiện giờ anh Trương đã làm tới chức gì rồi?", Vương Tài nhếch môi cười lạnh gặng hỏi.

Lâm Kiều Hân cau mày.

Trong lòng Trương Minh Vũ cũng nổi giận. Anh cứ cảm thấy hắn ta đang cố tình nhằm vào mình.

Không phải mọi người đều biết anh không có việc làm rồi sao?

Thế là anh bật cười thản nhiên đáp: "Tôi vô công rồi nghề, chính là một kẻ ăn bám".

Câu nói này khiến Vương Tài chết lặng.

Hắn ta đang định mượn cơ hội chế giễu Trương Minh Vũ một phen, nào ngờ anh lại mặt dày tới mức có thể tự nói mình như vậy.

Nghe xong, ánh mắt Lâm Kiều Hân lại mang vẻ chán ghét.

Vương Tài cười khẩy một tiếng, nói đùa: "Không ngờ anh có thể thẳng thắn như vậy, xem ra năng lực của anh không tầm thường chút nào".

Giọng nói tràn ngập sự mỉa mai.

Trương Minh Vũ mỉm cười, chẳng nói năng gì.

Vương Tài thầm hừ lạnh, ngoài mặt vẫn tươi cười nói: "Lần đầu gặp gỡ, cứ coi như bộ quần áo này là quà gặp mặt của tôi đi. Kiều Hân không cần trả tiền đâu".

Hắn ta gọi một tiếng Kiều Hân khiến Trương Minh Vũ suýt nổi khùng.

Nhưng anh vẫn nhếch miệng cười đáp: "Vậy thì cảm ơn anh nhiều".

Đã mất công đến rồi, không cần phí tiền thêm nữa!

Nhưng Lâm Kiều Hân lại cảm thấy vô cùng thất vọng.

Vương Tài ngoắc tay gọi: "Tiểu Lý, cô dẫn chúng tôi tới cửa hàng dành cho nữ của các cô đi".

Nữ nhân viên bán hàng trang điểm loè loẹt phía sau vội vàng đứng dậy, cung kính nói: "Vâng thưa anh, mời đi theo tôi!"

Vương Tài mỉm cười cất tiếng: "Đi nào Kiều Hân, em cũng có thể đi xem quần áo một lúc".

Lâm Kiều Hân gật đầu đáp: "Được".

Dứt lời, Tiểu Lý dẫn mấy người họ đi thẳng sang cửa hàng bên cạnh.

Trương Minh Vũ cũng cất bước đi theo.

Bọn họ nhanh chóng tới được cửa hàng thời trang dành cho nữ.

Bên trong có đủ mọi loại quần áo, chiếc váy dạ hội trên người ma nơ canh trong tủ kính ở chính giữa lại càng hấp dẫn mọi ánh nhìn.

Trương Tuyết Linh đứng lại ngay trước tủ kính, hai mắt bắt đầu sáng rực.

"Ôi, đẹp quá đi mất".

Cô ta ngỡ ngàng nói, tròng mắt sắp rớt ra ngoài.

Đến cả Lâm Kiều Hân ở bên cạnh cũng không kìm được liếc nhìn vài lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!