Chương 18: (Vô Đề)

Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn lên, thấy cả trung tâm thương mại có năm tầng. Biết đi đâu tìm bây giờ?

Anh thở dài thườn thượt, đành phải tới khu thời trang trước.

Anh đi thang máy lên thẳng tầng bốn.

Sau khi ra ngoài, anh bắt đầu tìm kiếm một vòng quanh tầng bốn.

Đây là khu thời trang dành cho nữ. Vốn dĩ quần áo trên người Trương Minh Vũ đã rất hấp dẫn ánh nhìn, bây giờ một người đàn ông như anh lại đi dạo ở đây, không khỏi càng bị chú ý tới.

Anh thấy túng túng.

Mình chỉ mặc quần áo rẻ tiền chút thôi mà, có cần phải nhìn như vậy không?

Anh hít một hơi thật sâu, thầm cảm thấy bất lực.

Đến khi quay đầu lại, anh phát hiện khu thời trang dành cho nam ở cách đó không xa.

Nhớ tới thẻ ngân hàng mà Tô Mang đưa cho, anh dứt khoát cất bước đi tới đó, nhưng nội tâm lại giống như đang đưa ra một quyết định gì đó lớn lắm.

Anh đi thẳng vào một cửa hàng quần áo dành cho nam dưới ánh nhìn kỳ quái của mọi người xung quanh.

"Xin chào quý khách, anh muốn…"

Giọng nói nhiệt tình vang lên, nhưng đối phương chưa nói hết câu đã im bặt.

Trương Minh Vũ sững người.

Anh ngẩng đầu lên xem thử, trông thấy một nhân viên bán hàng trang điểm loè loẹt đang đứng ngay đằng trước, khinh thường nhìn anh.

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.

Mua quần áo thôi mà, tức mức này không…

Tuy anh mặc đồ rẻ tiền nhưng đâu có bẩn…

"Anh muốn làm gì?", nhân viên bán hàng sẵng giọng hỏi, lời nói đầy vẻ khó chịu.

"Mua quần áo…"

Trương Minh Vũ bất lực đáp.

Chẳng lẽ anh còn có thể tới cửa hàng quần áo mua đồ dùng sinh hoạt nữa chắc?

Có lẽ là vì thái độ đối đãi của người nhà họ Lâm nên hiện giờ anh rất căm ghét những kẻ nịnh hót.

"Anh biết đây là nhãn hiệu gì…"

Nhân viên bán hàng muốn nói lại thôi. Cô ta ngẩng đầu nhìn lên camera giám sát rồi mất kiên nhẫn phất tay: "Xem gì xem đi, xem nhanh lên, đừng có sờ mó lung tung".

Nói xong, cô ta đi ra chỗ khác, không thèm để ý tới anh.

Trương Minh Vũ cau mày, rất muốn lấy tiền trong thẻ ngân hàng ra đập chết cô ta!

Nhưng cuối cùng, anh vẫn nhịn lại được.

Dù sao mục đích của anh vẫn là đi tìm Lâm Kiều Hân. Thời gian gấp rút, thay quần áo quan trọng hơn.

Nếu anh cứ mặc thế này đi tìm Lâm Kiều Hân thì không chỉ mình anh mất mặt, cô cũng sẽ mất mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!