Chương 11: (Vô Đề)

Câu nói này thật quá quắt!

Ánh mắt lạnh lẽo quét tới người Lâm Tuấn Khải.

Trương Minh Vũ chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lâm Kiều Hân chợt vang lên: "Anh hai nói vậy có ý gì?"

Lâm Tuấn Khải cười lạnh một tiếng: "Sao hả? Tôi nói không đúng sao? Cô hỏi cả nhà họ Lâm này đi, có ai coi cậu ta là người không?"

"Chẳng qua chỉ là một con chó của nhà họ Lâm chúng ta mà thôi!"

Lâm Kiều Hân lập tức sa sầm mặt, lạnh giọng nói: "Lâm Tuấn Khải, anh đừng quá đáng!"

"Anh ấy là chồng tôi!"

"Từ ngày chúng tôi kết hôn, anh ấy đã trở thành người nhà họ Lâm chúng ta rồi!"

"Cuộc hôn nhân này là ông nội đặt ra! Anh đang nghi ngờ ông nội hả?"

Lời nói sắc bén, khí thế hùng hồn.

Mấy câu nói này khiến Lâm Tuấn Khải nghẹn họng không nói nên lời, mặt đỏ bừng bừng.

Trương Minh Vũ cũng vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Lâm Kiều Hân sẽ ra mặt nói giúp mình.

Nhất là câu nói "Anh ấy là chồng tôi" khiến tim anh bị kích động một cách khó hiểu.

Lâm Quốc Phong quát ầm lên: "Đủ rồi!"

"Đừng làm mất mặt nhà họ Lâm trước nơi đông người như vậy!"

Bấy giờ Lâm Kiều Hân và Lâm Tuấn Khải mới chậm rãi trở về chỗ.

Lâm Quốc Phong lạnh lùng nhìn Trương Minh Vũ, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.

Ông ta do dự hồi lâu mới cất giọng lạnh lùng hỏi: "Trương Minh Vũ, cậu có chắc muốn nhận nhiệm vụ quan trọng tìm thần y Thanh Duyệt không?"

Anh bật cười đáp: "Có, để cháu đi".

Giọng điệu này khiến mọi người càng thêm mỉa mai.

"Đúng là không biết trời cao đất dày! Hôm nay thằng vô dụng này uống nhầm thuốc rồi à?"

"Buồn cười chết mất, cậu ta còn muốn tìm thần y nữa chứ! Sao không lên trời luôn đi? Làm mất hết thể diện của nhà họ Lâm chúng ta rồi!"

"Ai cho thằng ăn hại này cái gan đó vậy? Con mẹ nó thật buồn nôn!"

Xung quanh không ngừng vang lên tiếng xì xào bàn tán, đến cả người ngoài cũng không nhịn được chỉ trỏ.

Lâm Kiều Hân nhíu mày nhưng vẫn chẳng thể nói được gì

Lâm Quốc Phong đảo mắt nhìn từng người nhà họ Lâm, hi vọng có một người dám đứng ra nhận nhiệm vụ, ai cũng được!

Nhưng cuối cùng, ông ta tuyệt vọng.

Có nhìn rớt tròng mắt cũng chẳng có hy vọng gì!

"Được rồi, nhiệm vụ tìm thần y giao cho cậu đấy. Mấy ngày này nhà họ Lâm chúng tôi sẽ dùng hết khả năng giúp đỡ cậu, mong cậu đừng làm chúng tôi thất vọng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!