Nhiễm Bình muốn phản bác, nhưng lại nghe Cố Kiến Minh nói: "Đúng vậy, năm mới vui vẻ!"
"Thật không ngờ, bạn trai của bác sĩ Nhiễm lại là quân nhân, dáng vẻ thật đẹp trai, trông rất là xứng đôi!"
Nhiễm Bình cũng không muốn phản bác, có một người đàn ông như vậy đi bên cạnh, cũng có chút mặt mũi.
Ai cũng có chút hư vinh trong lòng, Nhiễm Bình cũng muốn hưởng thụ một chút.
Dọc đường nhộn nhịp, âm thanh vui vẻ náo nhiệt, có người muốn đưa cho Nhiễm Bình một củ khoai nướng.
Nhiễm Bình từ chối mãi không được, mới nhận lấy.
Quay đầu cô liền đưa cho Cố Kiến Minh: "Bóc vỏ đi!"
Cố Kiến Minh cười cười cầm lấy: "Anh biết thế nào em cũng sẽ nhận mà, anh nhớ em rất thích ăn khoai nướng."
"Cũng thật khó từ chối, ở một nơi nhỏ bé như thế này, đây là cách mọi người thể hiện lòng tốt với nhau!" Nhiễm Bình đính chính.
Hai người vui vẻ nói chuyện, đi được một lát liền gặp Phó Bân.
Bên cạnh Phó Bân cũng có một cô gái, tuổi tác thoạt nhìn nhỏ hơn Nhiễm Bình một chút.
"Đội trưởng, anh cũng đi dạo phố sao?"
Nhiễm Bình bước lên chào hỏi.
Cố Kiến Minh cũng chậm rãi theo sau: "Phó đội trưởng, cùng bạn gái đi dạo sao?"
Sau chuyện đó, Phó Bân cũng đã biết điều chỉnh cảm xúc của bản thân: "Đây là Lý Thu Vân, là cháu gái của mợ tôi, em ấy sẽ ở đây một thời gian."
"Thu Vân, đây là bác sĩ Nhiễm, đây là Cố doanh trưởng."
Phó Bân giới thiệu Lý Thu Vân, nhưng không hề phủ nhận đây là bạn gái của anh ta.
"Chào bác sĩ Nhiễm, chào Cố doanh trưởng!"
Lý Thu Vân có nụ cười đẹp và dễ thương.
Nhiễm Bình vừa thấy đã thích: "Chào em, năm mới vui vẻ!"
"Muốn đi cùng nhau không?" Cố Kiến Minh đề nghị.
Phó Bân cũng không có từ chối: "Được!"
Ví thế bốn người sóng đôi nhau theo cặp, đi trên phố đến gần trưa mới tách nhau ra.
Lúc rời đi Phó Bân hỏi Nhiễm Bình: "Cấp trên muốn cô quay về quê nhà, làm việc ở trung tâm y tế địa phương, cô có ý kiến gì không?"
Tin này cũng quá bất ngờ, Nhiễm Bình vẫn chưa suy nghĩ được gì.
"Không phải quay lại tiền tuyến sao?"
Phó Bân lắc đầu: "Hiện tại tạm thời đã đủ người."
Cố Kiến Minh liếc nhìn Phó Bân một cái, không nói gì.
Sau Tết, Nhiễm Bình phải về quê, còn Cố Kiến Minh lại tiếp tục ra tiền tuyến.
Ngày chia tay, Nhiễm Bình đi tiễn anh, tự tay choàng chiếc khăn len mà cô đã đan cho anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!