"…… Ai cũng nói tình yêu là món hàng xa xỉ, rất ít cặp có thể đi qua năm tháng mà vẫn vẹn nguyên. Khi nhìn người yêu mình già đi, nhan sắc không còn, bạn có còn yêu họ như thuở ban đầu không?"
[ Đạo diễn ơi, văn án lấy ở đâu ra thế, viết hay quá. Lần sau xin đừng viết nữa [đầu chó. jpg] ]
"Các vị khách mời, sau cánh cửa này các bạn sẽ được nhìn thấy "một phần" diện mạo người yêu mình vài chục năm sau."
[ "Một phần" nghe chuẩn thật sự, ha ha ha ]
Tổng đạo diễn vừa nói vừa mở cửa phòng, để mọi người thấy cảnh bên trong.
Phó Thanh Hoài đứng phía sau đạo diễn. Anh không nói một câu nhưng khí chất sang trọng, kiêu hãnh toát ra khiến mọi người khó mà không nhìn. Anh liếc khắp phòng, ánh mắt dừng ở ba bàn tay nhăn nheo thò ra từ ba ô vách, rồi mới nhìn trở lại phía đạo diễn.
[ Phó tổng: "Để tôi tìm vợ tôi xem nào… hình như không nhận ra. Thôi cứ nghe đạo diễn đi." ]
[ Chị phía trên, chị định chọc tôi cười đến chết để tôi khỏi phải trả nợ mua nhà đấy à? ]
Dưới ánh nhìn của mọi người, đạo diễn bắt đầu công bố luật chơi: "Trò chơi này xem các vị khách có nhận ra tay người yêu mình hay không. Tất cả phải đeo găng tay. Khi chắc chắn bàn tay nào là của người yêu mình thì mới được tháo găng, nắm lấy. Mặc dù chuyên viên hóa trang đã xử lý cho tay lẫn lộn, nhưng vẫn giữ một số đặc điểm riêng. Các bạn nhận ra được hay không là tùy vào mức độ quen thuộc với người yêu."
Ông đưa ra hộp rút thăm: "Mời các vị khách rút thăm thứ tự vào phòng."
Phó Thanh Hoài rút sau cùng, trên giấy ghi số 2, anh đưa cho đạo diễn.
"Thứ tự: Kê Tử An trước, Phó Thanh Hoài thứ hai, Lộ Huyên thứ ba." Đạo diễn ghi chép xong, nói tiếp: "Mời các vị sang phòng chờ bên cạnh, đến lượt ai sẽ được gọi."
Kê Tử An được sắp xếp chờ ngoài cửa. Sau khi đạo diễn bố trí xong Phó Thanh Hoài và Lộ Huyên, anh mới được gọi vào phòng.
Đối diện với ba bàn tay nhăn nheo như tay cụ già, Kê Tử An đi đi lại lại ba lượt, cuối cùng cười ngượng với camera: "Xin lỗi mọi người, có lẽ tôi chưa đủ yêu để nhìn ra tay ai là tay ai."
Anh tháo găng, đưa tay ra chọn bừa một bàn tay:"Để tôi thử vận may, hy vọng đúng là tay người thương."
[ Ha ha ha, Tử An không sợ về nhà bị "chị nhà" giáo huấn à? ]
[ Tiếc quá, chọn nhầm rồi. ]
Đạo diễn mỉm cười: "Anh xác định chứ?"
"Xác định."
"Chúc mừng anh… đoán sai."
Nghe "chúc mừng", mặt Kê Tử An đang hớn hở lập tức xị xuống, khiến Đạn Bình lại cười ầm lên.
Kê Tử An vừa rời phòng, đạo diễn gọi Phó Thanh Hoài vào.
Phó Thanh Hoài đẩy cửa bước vào, đi tới trước ba ô vách. Anh đeo găng trắng theo yêu cầu chương trình. Bình thường thôi nhưng trên tay anh lại toát ra sự tao nhã.
Anh đứng trước ô thứ nhất nhưng không chạm vào ngay, chỉ cúi xuống nhìn kỹ từng bàn tay. Rồi anh đổi sang ô thứ hai, ô thứ ba, cũng chỉ quan sát kỹ, không chạm.
Cuối cùng, anh dừng lại trước ô thứ hai.
Bàn tay trong ô giống hệt hai ô còn lại: nếp nhăn chằng chịt, màu da như nhau. Nhưng Phó Thanh Hoài có một linh cảm: người bên trong chính là Tô Kinh Mặc.
[ Không hiểu sao tôi tự nhiên nín thở luôn. ]
[ Aaaa, Phó tổng chọn đi! Hãy tin vào trực giác của mình! ]
Phó Thanh Hoài nắm lấy bàn tay đó. Anh cúi xuống, hàng mi dài che đi ánh mắt đang dò xét từng đường nếp nhăn, chậm rãi hỏi đạo diễn: "Có thể cho người bên trong xoay tay một chút để tôi nhìn mặt còn lại không?"
"Không vấn đề." Đạo diễn cầm bộ đàm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!