"Cái… cái gì? Tô Kinh Mặc… cậu ấy lại kết hôn với chú nhỏ sao?" Phó Tử Nghiêu vì quá kinh ngạc suýt cắn trúng lưỡi.
"Con định nói cái gì?" Ông nội Phó vốn đang cười, nghe xong câu đó liền sa sầm mặt: "Chẳng lẽ chú nhỏ của con không được phép kết hôn à?"
Phó Tử Nghiêu không hề có ý đó, chỉ là không dám tin chú nhỏ Phó Thanh Hoài lại kết hôn với Tô Kinh Mặc. Trong đầu anh ta lóe lên hàng loạt suy nghĩ: có phải Tô Kinh Mặc lại dùng thủ đoạn gì mờ ám khiến chú nhỏ phải gật đầu kết hôn? Trong ấn tượng của anh ta, Tô Kinh Mặc chính là một kẻ phiền phức, thậm chí trong tiệc đính hôn của anh ta và Tô Thần trước đây còn định bỏ thuốc, chỉ là cuối cùng nhầm vào ly của chú nhỏ Phó Thanh Hoài.
Phó Tử Nghiêu vừa định nói tiếp thì nhìn thấy chú nhỏ Phó Thanh Hoài đang đứng sau lưng ông nội Phó, cách đó không xa. Đôi mắt đen sâu thẳm của chú nhỏ lúc này lạnh như băng nhìn chằm chằm về phía anh ta. Trong ánh mắt đó, Phó Tử Nghiêu đọc được một lời cảnh cáo: chỉ cần nói thêm một câu bậy nữa, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ rất khó chịu.
Da đầu Phó Tử Nghiêu lập tức căng cứng, không dám hé thêm nửa lời. Nhìn sắc mặt của chú nhỏ, anh ta đành nuốt xuống cục tức, miễn cưỡng nặn ra nụ cười: "Không… không có gì đâu ạ, ông nội. Chú nhỏ kết hôn đương nhiên là chuyện vui."
Ông nội Phó nhướng mày: "Vậy lúc nãy con định nói cái gì?"
Phó Tử Nghiêu hối hận không thôi, nếu biết trước cảnh này anh ta đã giữ mồm giữ miệng. Dưới ánh nhìn chằm chằm của cả ông nội lẫn chú nhỏ, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán anh ta. Quá căng thẳng, đầu óc quay cuồng, anh ta bật thốt ra câu chẳng đâu vào đâu:"Con… con chỉ muốn được tham dự đám cưới của chú nhỏ sớm hơn một chút thôi."
Vừa dứt lời, Phó Tử Nghiêu chỉ muốn đưa tay tự tát mình. Nếu chú nhỏ thật sự bị Tô Kinh Mặc ép ký giấy hôn thú, thì câu vừa rồi chẳng phải là thêm dầu vào lửa sao?
Ông nội Phó nghe vậy thì thoáng sững lại. Nếu không phải Phó Tử Nghiêu nhắc, ông cũng quên mất chuyện này. Dù Than Hoài và Kinh Mặc đã đăng ký kết hôn, nhưng đám cưới thì vẫn chưa tổ chức. Nghĩ đến đây, ông vội quay sang Phó Thanh Hoài: "Thanh Hoài à, Tử Nghiêu nói đúng đấy. Con và Kinh Mặc định khi nào làm đám cưới? Nếu cần ông giúp gì cứ nói."
Khi nhìn thấy Phó Tử Nghiêu, trong lòng Tô Kinh Mặc cũng có chút thấp thỏm. Dù sao trong quá khứ, Phó Tử Nghiêu là người từng tiếp xúc nhiều nhất với nguyên chủ, còn cùng ăn Tết. Nếu lúc này Phó Tử Nghiêu lỡ nói ra chuyện cũ, cậu không biết ông Phó người vốn hiền từ với cậu sẽ thay đổi thái độ như thế nào.
Nhìn Phó Tử Nghiêu đang ngập ngừng, mắt còn không ngừng liếc về phía Phó Thanh Hoài, Tô Kinh Mặc lập tức hiểu ra: chắc là Phó Tử Nghiêu bị Phó Thanh Hoài dùng ánh mắt ra hiệu nên mới im lặng. Cậu thầm thở phào. Mới gặp ông Phó chưa đầy hai tiếng, cậu thật sự không muốn để lại ấn tượng xấu.
Nhưng cậu không ngờ Phó Tử Nghiêu nhịn lâu như vậy rồi lại buột miệng nói ra chuyện… "đám cưới"! Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài vốn chỉ là hôn nhân theo hợp đồng, sao có thể tổ chức đám cưới?
Chỉ cần nghĩ đến hai chữ "đám cưới", tim cậu đã như nổi sóng, không sao bình tĩnh được.
Cậu nhịn không nổi liếc nhìn Phó Thanh Hoài, đôi mắt màu hổ phách ánh lên rồi lại tắt, không hiểu sao trong lòng lại mong chờ câu trả lời của anh.
Phó Thanh Hoài cũng không ngờ Phó Tử Nghiêu lại nói vậy, nhưng trên mặt anh vẫn ung dung, khéo léo kéo ghế đỡ ông Phó ngồi xuống rồi mới nhìn quanh bàn, đợi đến lúc ông Phó định hỏi tiếp mới chậm rãi nói: "Chuyện đám cưới còn phải hỏi Kinh Mặc. Hiện giờ cậu ấy chắc chưa muốn tổ chức đám cưới với tôi."
Ông Phó chau mày: "Con phải thuyết phục Kinh Mặc đi chứ…"
Nghe câu đó, ánh sáng trong mắt Tô Kinh Mặc vụt tắt. Cậu và Phó Thanh Hoài chỉ là hợp đồng kết hôn, hết thời hạn sẽ đường ai nấy đi. Cái hôn hôm chụp hình hôm trước chắc cũng chỉ là phút bốc đồng mà thôi.
Phó Thanh Hoài kéo ghế bên cạnh mình, quay sang cậu: "Kinh Mặc, lại đây ngồi cạnh tôi."
Nhìn Tô Kinh Mặc hơi cúi đầu ngồi xuống bên cạnh, Phó Thanh Hoài nhận ra tâm trạng cậu thấp hẳn xuống, liền hỏi nhỏ: "Sao vậy?"
"Không có gì… chỉ hơi đói thôi." Tô Kinh Mặc lắc đầu, cố gượng tinh thần gắp đồ ăn. Nhưng những món vốn thơm ngon giờ vào miệng lại vô vị.
Phó Thanh Hoài nhẹ xoay mâm quay, gắp cho cậu một miếng thịt sốt chua ngọt, giọng trầm ấm: "Nếm thử món này đi, thím Lý nấu ngon lắm."
"Dạ, cảm ơn Phó tiên sinh." Tô Kinh Mặc rũ mắt, cắn một miếng thịt. Nước sốt chua ngọt lan khắp đầu lưỡi nhưng trong lòng lại dâng lên một vị chua khó tả. Cậu nhắm mắt lại, cố nuốt xuống cảm xúc của mình.
Bữa cơm trôi qua nhanh.
Ăn xong, Phó Tử Nghiêu đi tới, nhìn Tô Kinh Mặc một cái rồi nói với Phó Thanh Hoài: "Chú nhỏ, chú ra ngoài với con chút được không? Con có chuyện muốn nói."
"Được." Phó Thanh Hoài lau tay, đứng dậy đi theo Phó Tử Nghiêu.
Tô Kinh Mặc đặt đũa xuống, nghe tiếng Tô Thần khẽ gọi: "Kinh Mặc…"
Cậu quay lại thấy Tô Thần đứng cách đó không xa, có vẻ muốn nói gì nhưng ngại. Trong ký ức, Tô Thần vẫn là cậu trai hiền lành, bị bảo bọc quá kỹ nên dù bị nguyên chủ bắt nạt vẫn không hề oán hận.
"Đi theo tôi." Tô Kinh Mặc dẫn Tô Thần vào phòng khách nhỏ, đóng cửa lại rồi hỏi: "Cậu muốn nói gì với tôi?"
"Kinh Mặc," Tô Thần do dự rồi nói: "Mình nghĩ dì với dượng cũng không thật lòng muốn đuổi cậu đi. Mấy ngày nay mình thấy họ tiều tụy lắm. Hay cậu cùng mình về thăm họ nhé?"
"Nếu chỉ chuyện này thì khỏi nói nữa." Tô Kinh Mặc vốn tâm trạng không tốt, nghe nhắc tới bố mẹ nuôi liền mất kiên nhẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!