Chương 31: (Vô Đề)

Khi chuẩn bị nước ấm và quần áo sạch, tâm trạng Tô Kinh Mặc vẫn bình thường. Nhưng khi cởi áo ngoài của Phó Thanh Hoài, nhìn từng đường nét trên cơ thể anh, động tác cầm khăn lau của cậu chậm lại. Ký ức về đêm hôm ấy hiện lên…

Nhớ bản thân đã chống tay lên ngực anh thế nào, đã dùng cơ thể mình giúp anh hóa giải dược hiệu ra sao…

Sắc đỏ lan lên vành tai trắng nõn của Tô Kinh Mặc. Nhịp thở cậu gấp gáp hơn. Chiếc khăn ấm trong tay bỗng như bỏng rẫy, lòng bàn tay tê dại. Tim đập rộn ràng, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ bối rối, trốn tránh, không dám nhìn thẳng Phó Thanh Hoài.

Anh vẫn dõi theo từng biểu cảm của cậu, nhận ra sự thay đổi rõ rệt. Nhìn vành tai nhỏ ửng hồng, anh biết cậu đang nhớ đến điều gì đó…

Đêm hôm đó, với anh là sự sỉ nhục. Nhưng giờ khi ký ức trỗi dậy, cổ họng anh ngứa ran khó chịu. Một ý niệm mãnh liệt dâng lên, thôi thúc anh vươn tay kéo người trước mặt vào lòng, cúi xuống cắn chiếc tai nóng bừng kia.

Tô Kinh Mặc dốc sức đè nén suy nghĩ hỗn loạn, không dám nhìn anh thêm. Cậu chỉ biết cầm khăn, vội vàng lau xuống phía dưới, động tác luống cuống.

Nhưng cổ tay cậu đã bị một bàn tay ấm nắm chặt: "Phần còn lại để tôi tự làm, bây giờ tôi đỡ hơn nhiều, có thể tự lo được."

Giọng quen thuộc vang bên tai, trầm lạnh nhưng khàn khàn khó nhận ra."Được… được, vậy Phó tiên sinh, tôi đi nấu cháo đây!"

Tô Kinh Mặc luống cuống nhét khăn vào tay Phó Thanh Hoài, giống chú thỏ giật mình, xoay người chạy ra khỏi phòng, không dám nhìn lại. Phía sau, người đàn ông vẫn chìm trong trạng thái nguy hiểm.

Phó Thanh Hoài cúi xuống nhìn chiếc khăn lông trong tay, ánh mắt dần tối đi. Anh… lại phản ứng. Khoảnh khắc này, anh nhận ra: lý do mỗi khi đối diện Tô Kinh Mặc, trong lòng dấy lên cảm xúc mơ hồ là vì anh muốn có cậu. Từ tận đáy lòng, anh khao khát chiếm hữu cậu.

Tô Kinh Mặc theo hướng dẫn chuyên gia dinh dưỡng nấu nồi cháo gà thanh đạm. Suốt hơn một giờ đứng bên bếp, cậu điều chỉnh tâm trạng hỗn loạn, dần bình tĩnh. Tắt bếp, hít sâu, múc cháo vào khay gỗ và bưng lên phòng Phó Thanh Hoài.

Nhìn anh uống hết bát cháo, Tô Kinh Mặc do dự nhưng nghĩ đến trách nhiệm và sự biết ơn vì đã cứu cậu, cuối cùng nói: "Phó tiên sinh, bác sĩ dặn tuần này cần người túc trực theo dõi sức khỏe anh. Tôi có thể ở lại phòng này không? Chỉ cần ngủ dưới đất là được."

Trong mắt Phó Thanh Hoài lóe lên kinh ngạc. Anh ngước nhìn cậu, thấy cậu lảng tránh ánh mắt, nhưng ngay giây tiếp theo, đôi mắt hổ phách lại kiên định, mang chút lo lắng chân thành.

"Không được sao?" Cậu hỏi cẩn thận. "Phó tiên sinh, tôi chỉ lo lắng cho sức khỏe anh…"

Phó Thanh Hoài đặt chén lên tủ đầu giường, giọng bình thản: "Tôi đâu có nói là không được."

Anh chỉ không ngờ cậu trước đó còn thấy không thoải mái khi ở chung phòng, nay lại chủ động đưa ra yêu cầu. Nhưng nếu cậu đã mở lời, và anh đã nhận thức tình cảm mình, thì không có lý do từ chối.

Anh chậm rãi đề nghị: "Chỉ là, cậu không cần ngủ dưới đất. Giường này vẫn đủ chỗ cho hai người."

Thấy Tô Kinh Mặc định từ chối, anh bổ sung: "Nếu có người biết tôi đối xử như vậy với người thật lòng muốn chăm sóc mình, họ sẽ nghĩ tôi quá lạnh nhạt."

Tô Kinh Mặc không thể phản bác, miễn cưỡng gật đầu: "Được rồi… em sẽ đi lấy chăn của mình qua đây."

Phó Thanh Hoài không nói thêm, chỉ lặng lẽ dõi theo bóng lưng cậu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên chăn, như đang tính toán một kế hoạch quan trọng có thể là liên quan đến hàng chục tỷ, cũng có thể là cả phần đời còn lại của anh.

Một khi đã quyết định, Phó Thanh Hoài chắc chắn sẽ nghiêm túc thực hiện. Hơn nữa, bây giờ anh biết chắc: chỉ cần làm theo yêu cầu hệ thống, hoàn thành nhiệm vụ, bệnh tình sẽ chuyển biến tốt.

Anh và Tô Kinh Mặc… sẽ có một tương lai dài phía trước.

Bên ngoài, bóng đêm đã dần sâu thẳm. Trong phòng ngủ, ánh đèn đầu giường vẫn tỏa ra một tia sáng yếu ớt.

Tô Kinh Mặc đã thay bộ áo ngủ rộng rãi, nằm vào chiếc chăn mềm mại, cẩn thận chỉnh lại chăn ngay ngắn, chỉ chiếm đúng một nửa giường, cố gắng không ảnh hưởng đến Phó Thanh Hoài bên cạnh. Kéo chăn lên dưới mũi, đôi mắt màu hổ phách chớp nhẹ như đang suy tư điều gì đó. Một lát sau, cậu mới xoay đầu nhìn anh, khẽ nói: "Phó tiên sinh, tôi ngủ trước nhé. Nếu anh cảm thấy khó chịu, cứ gọi tôi dậy."

"Ừm, ngủ ngon." Phó Thanh Hoài nhìn bộ dạng căng thẳng của cậu, khóe môi thoáng nụ cười nhàn nhạt. Rõ ràng chưa quen việc ngủ chung giường, toàn thân cậu cứng đờ, không dám động đậy. Thấy hàng mi Tô Kinh Mặc run run, anh im lặng một lát, đặt tập tài liệu xuống, vươn tay tắt đèn. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!