Chương 30: (Vô Đề)

Mặc dù sẽ làm náo động cả trang viên và tạo xôn xao lớn, nhưng lúc này không thể chần chừ. Nếu Phó Thanh Hoài gặp vấn đề, hắn chịu trách nhiệm không tránh khỏi, vì hôm nay chính hắn đề xuất buổi gặp mặt.

"Không cần," Phó Thanh Hoài nhắm mắt, cố nén chóng mặt và buồn nôn, bình tĩnh nói, "Tình trạng hiện tại đã ổn, cứ gọi đội y tế trang viên đến kiểm tra là được."

Diệp Duật thấy anh kiên quyết, đành phải làm theo. Đội y tế nhanh chóng đưa Phó Thanh Hoài vào phòng khám cao cấp của trang viên.

Tô Kinh Mặc, Diệp Duật và mọi người đứng đợi bên ngoài. Dù ghế sofa rất thoải mái, nhưng không ai có tâm trạng ngồi xuống. Tô Kinh Mặc chăm chú nhìn cánh cửa phòng khám, đôi mắt hổ phách căng thẳng, tim như bị cuộn trong một cơn sóng lớn, đầy lo lắng.

Trong phòng, Phó Thanh Hoài nằm trên giường bệnh trắng tinh, đội ngũ y tế kiểm tra các chỉ số cơ thể. Sau một hồi thảo luận, một nữ y tá kêu lên: "Phó tiên sinh, số liệu cơ thể đã ổn định."

Mọi bác sĩ nhìn vào thiết bị đo, ngạc nhiên khi thấy cơ thể Phó Thanh Hoài hồi phục bình thường. Trong lúc hôn mê, anh còn mơ màng nghe tiếng hệ thống:

[Đinh! Hệ thống phát hiện tình trạng Tô Kinh Mặc đã chuyển biến tốt, đồng thời xét thấy ký chủ luôn hoàn thành nhiệm vụ, giải trừ nguy cơ lần này cho cơ thể ký chủ.]

Cánh cửa phòng khám mở ra, Tô Kinh Mặc vội hỏi: "Bác sĩ, Phó tiên sinh không sao chứ?"

"Hiện đã ổn định, nhưng nên tĩnh dưỡng và quan sát thêm một tuần."

"Vâng, tôi sẽ chăm sóc Phó tiên sinh thật tốt." Tô Kinh Mặc đáp, rồi hỏi: "Tôi có thể vào thăm Phó tiên sinh không?"

"Có thể, Phó tiên sinh đã tỉnh."

Tô Kinh Mặc không chần chừ bước vào phòng.

"Chúng ta có cần chuyên gia dinh dưỡng hỗ trợ anh Phó trong thời gian dưỡng bệnh không?" Hạng Dương lo lắng, định lấy điện thoại gọi, nhưng Diệp Duật ngăn lại.

Diệp Duật nhìn Hạng Dương đầy thất vọng: "Cậu có ngốc không? Không thấy anh dâu ở đây sao?"

Hạng Dương ngơ ngác: "?"

Diệp Duật lập tức nắm cổ Hạng Dương: "Nghe tôi là được. Gửi WeChat của chuyên gia dinh dưỡng cho anh dâu, để chuyên gia hướng dẫn anh ấy là đủ."

Chiếc siêu xe màu đen sang trọng lặng lẽ tiến vào khu biệt thự xa hoa, chậm rãi dừng trước một tòa nhà.

Cửa sau mở ra, một thanh niên mảnh khảnh dìu theo một người đàn ông cao hơn mình một cái đầu bước xuống xe, cùng nhau tiến về thang máy trong đại sảnh.

Tài xế Tiểu Trương nhìn thấy Tô Kinh Mặc có vẻ hơi vất vả, hơn nữa người được đỡ lại chính là ông chủ của mình. Anh do dự một lát, rồi chủ động đề nghị: "Anh Tô, có cần tôi giúp một tay đỡ Phó—"

Nhưng chưa kịp nói hết câu, ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông tuấn mỹ kia đã quét qua, những lời còn lại nghẹn lại, không thể thốt ra.

Tô Kinh Mặc quay sang Tiểu Trương, nhẹ giọng: "Không sao, một mình tôi là được."

Phó Thanh Hoài rơi vào tình trạng này đều vì cậu; cậu có trách nhiệm phải chăm sóc anh thật tốt.

"Tốt, vậy… tôi đi trước đây."

Tiểu Trương hiểu ý, nhanh chóng lên xe rời đi. Mới nãy ánh mắt của Phó tổng khiến anh ta sởn gai ốc, chỉ sợ nếu nấn ná thêm, công việc này cũng không giữ nổi.

Gần như toàn bộ cơ thể Phó Thanh Hoài dựa vào Tô Kinh Mặc. Từ đêm hôm đó đến giờ, anh chưa từng ở gần thanh niên này đến vậy. Khoảng cách quá gần khiến anh có thể ngửi thấy hương thơm thanh nhã từ người cậu, nhẹ nhàng vấn vít nơi chóp mũi, khiến anh muốn cúi đầu lại gần hơn…

Tô Kinh Mặc cảm nhận một luồng hơi lạnh lướt qua vành tai, nghĩ Phó Thanh Hoài vô tình chạm phải nên không để tâm nhiều, chỉ nhắc nhở: "Phó tiên sinh, chúng ta sắp ra khỏi thang máy rồi."

Phó Thanh Hoài cụp mắt, che giấu tia xao động nơi đáy mắt, nhàn nhạt đáp:"Ừm."

Cửa thang máy mở ra, lộ ra huyền quan quen thuộc. Tô Kinh Mặc dìu Phó Thanh Hoài ra ngoài, nhập mật mã mở cửa, đỡ anh vào phòng ngủ chính và cẩn thận đặt xuống giường.

Nhìn người đàn ông trên giường, cậu thấy trong lòng dâng lên cảm giác áy náy. Ngoài việc chuẩn bị bữa ăn theo hướng dẫn chuyên gia dinh dưỡng, cậu còn muốn chăm sóc anh từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Nhìn xuống bộ quần áo trên người Phó Thanh Hoài, Tô Kinh Mặc mới nhớ ra đây vẫn là bộ anh mặc ở trường đua ngựa, hẳn đã ướt mồ hôi lạnh khi anh phát bệnh. Cậu đã không nghĩ đến việc giúp anh thay đồ. Sự tự trách hiện rõ trong đôi mắt màu hổ phách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!