Chương 25: (Vô Đề)

Đã có lời cam đoan của anh Phó, mất một nhà đầu tư thì có là gì chứ! Cho dù mất luôn hai nhà đầu tư còn lại cũng không sao cả!

Lần này hắn vốn đang do dự có nên mời đoàn đội hậu kì đỉnh cấp hay không, giờ thì đã có thể đưa việc này vào lịch trình rồi.

Tô Kinh Mặc đi theo Phó Thanh Hoài lên chiếc xe màu đen, chuẩn bị cùng nhau trở về phủ Gia Nam.

Sau khi ngồi trong xe, Tô Kinh mặc cảm giác được điện thoại của mình bỏ vào túi đang bắt đầu liên tiếp phát ra âm thanh thông báo nhắc nhở.

Tiếng thông báo gần như không dứt, khiến Phó Thanh Hoài ngồi bên cạnh cũng ghé mắt nhìn sang.

"Phó tiên sinh thật ngại quá, tôi sẽ lập tức tắt tiếng điện thoại ." Tô Kinh Mặc dùng tốc độ nhanh nhất lấy điện thoại di động của cậu ra, cậu đã sớm cài đặt chế độ im lặng cho thông báo nhắc nhở trong điện thoại. Điều duy nhất có thể tạo ra loại âm thanh này cũng chỉ có thể là Hạng Dương mà cậu vừa mới kết bạn trước khi lên xe.

Sau khi Tô Kinh Mặc nhấn vào thông báo nhắc nhở, chớt phát hiện không biết từ lúc nào cậu đã bị Hạng Dương kéo vào trong một cái group chat, trong group này tính luôn cả cậu cũng chỉ có năm người.

Song, khi Tô Kinh Mặc bấm vào group, cậu lập tức bị hoa mắt bởi vô số câu"Chào anh dâu", "Hoan nghênh anh dâu" spam đầy màn hình.

Tô Kinh Mặc: "?"

Không nói đến việc bọn họ làm thế nào trong vòng một phút bốn người có thể spam hơn mười tin nhắn, mấy người này mở miệng ra gọi cậu là anh dâu là chuyện gì thế này?

Tô Kinh Mặc nhìn tin nhắn vẫn đang không ngừng tăng lên trước mặt mình, trong giây lát không khỏi rơi vào trong im lặng ngắn ngủi.

Lẽ nào tất cả những người này đều đã biết chuyện của cậu và Phó Thanh Hoài lãnh giấy kết hôn rồi sao?

Sau đó, Tô Kinh Mặc không nhịn được quay đầu nhìn về phía Phó Thanh Hoài đang ngồi cạnh cậu. Nếu những người này là bạn của Phó Thanh Hoài, lại thật sự biết được chuyện này, vậy cậu có nên làm sáng tỏ trong group rằng cậu và anh chỉ là hợp đồng hôn nhân, chỉ cần đến kì hạn thì sẽ dựa theo hợp đồng của hai người, ly hôn trong hòa bình không đây?

Tô Kinh Mặc nhìn qua rõ ràng đến thế , đương nhiên Phó Thanh Hoài cũng đã nhận ra . anh quay đầu lại, đôi mắt đen nhánh của Phó Thanh Hoài lập tức khóa chặt vào mắt Tô Kinh Mặc, "Có chuyện gì vậy?"

Tô Kinh Mặc ban đầu còn do dự không biết có nên hỏi Phó Thanh Hoài về chuyện này hay không, nhưng khi Phó Thanh Hoài đã chủ động hỏi, Cậu quyết định tiến tới, đưa điện thoại di động của mình ra trước mặt Phó Thanh Hoài, "Phó tiên sinh, tôi cảm thấy bạn bè của bạn có thể đã hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta, tôi có cần giải thích với bọn họ không?"

Ngay lúc này, chiếc xe hơi đột ngột phanh gấp, Tô Kinh Mặc vì đang nghiêng người nên không kịp giữ thăng bằng, điện thoại trong tay cậu bay ra ngoài, và cơ thể của cậu cũng không thể kiểm soát được, lao về phía trước. Chiếc xe dài mà cậu đang ngồi có không gian khá hạn chế, Tô Kinh Mặc không thể dùng tay chống đỡ để ổn định bản thân.

Cậu đã chuẩn bị tinh thần sẽ ngã xuống sàn xe, thậm chí theo phản xạ nâng cánh tay lên để che mặt. Nhưng ngay sau đó, cậu cảm nhận được một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo mình, và trong giây tiếp theo, cậu đã bị kéo vào một cái ôm ấm áp, thậm chí ngồi chênh vênh trên đùi của Phó Thanh Hoài.

Tô Kinh Mặc mở to mắt, khi bị Phó Thanh Hoài ôm vào lòng, cậu theo bản năng chống tay lên vai Phó Thanh Hoài. Tư thế này khiến khoảng cách giữa hai người trở nên rất gần, cậu cúi đầu có thể cảm nhận được hơi thở của Phó Thanh Hoài.

Từ góc độ này của cậu, cậu còn có thể nhìn thấy hàng mi dài và dày của Phó Thanh Hoài, cùng với đôi mắt đen láy cũng đang nhìn cậu chăm chú.

Tô Kinh Mặc thậm chí có thể thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đôi mắt ấy.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Trong nháy mắt Tô Kinh Mặc chợt cảm giác trái tim cậu đang bắt đầu căng thẳng đập điên cuồng.

"Xin lỗi, Phó tổng, vừa rồi hai chiếc xe phía trước đột ngột dừng lại. Tôi không thể không phanh gấp, Hai người không sao chứ…" Tài xế Tiểu Trương từ ghế lái nhìn qua kính chiếu hậu thấy cảnh tượng phía sau, lời nói còn dư lại lập tức nghẹn trong cổ họng.

Có phải anh ta đã thấy được cảnh không nên thấy rồi không.

Tài xế Tiểu Trương lập tức dời ánh mắt, tập trung vào con đường phía trước, không dám liếc nhìn kính chiếu hậu lần nào nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!