Tài xế Tiểu Trương nhìn sếp của mình đi thẳng về phía thanh niên đang lộ ra vẻ kinh ngạc ở đằng xa, chỉ có thể cam chịu số phận đi ra theo từ trong ghế lái, sau đó nở nụ cười nói với tất cả mọi người trong đoàn phim: "Đây là quà gặp mặt sếp tôi tặng cho mọi người. Mọi người muốn ăn cái gì có thể nói với các đầu bếp trong đoàn xe."
Sau khi người trong đoàn phim nghe tài xế Tiểu Trương nói xong, cả bọn lập tức hưng phấn ào tới chỗ xe bán thức ăn. Dẫu sao không có nhiều cơ hội có thể ăn nhiều đồ ăn của nhà hàng Michelin ba sao thế này đâu!
Trần Khang Nhạc thì đứng cách đó không xa nhìn Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài đang dần bước vào cùng một khung hình, trong lòng lại lần nữa cảm khái, quả nhiên tình cảm của Phó tổng đối với Tô Kinh Mặc là thật.
Chỉ nhìn những đoạn chat và video anh ta gửi, thế mà Phó tổng lại bỏ qua công việc bận rộn của bản thân, thậm chí còn tự mình đến thẳng nơi này, hơn nữa còn dẫn theo cả một đoàn xe để ra uy thay cho Tô Kinh Mặc.
Mặc dù Tô Kinh Mặc đã đổi sang quần áo khô ráo, nhưng từ lúc cậu bước ra khỏi hồ nước đến giờ vẫn chưa tới nửa giờ, thế nên lúc này màu môi của cậu vẫn trắng bệch, thoạt nhìn không hề có chút huyết sắc. Cậu vốn định hỏi xin nhân viên hậu cần của đoàn phim một ly nước ấm, chí ít là để làm ấm cơ thể của mình trước, nhưng hiện tại sau khi thấy Phó Thanh Hoài đột nhiên xuất hiện, cậu bỗng quên mất chuyện này, cứ thế đứng nguyên tại chỗ nhìn Phó Thanh Hoài đi tới trước mặt mình.
Phó Thanh Hoài không để ý đến âm thanh hệ thống thông báo nhiệm vụ thành công trong đầu anh. Đầu tiên, ánh mắt anh rơi trên bờ môi tái nhợt của Tô Kinh Mặc, anh khẽ nhíu mày, sau đó rủ đôi mắt đang trở nên âm u xuống, đưa bình giữ nhiệt anh cầm trong tay từ nãy đến giờ vào trong tay Tô Kinh Mặc : " Cầm cái này uống nhiều vào một chút ."
Tô Kinh Mặc không hiểu ra sao, nghe lời anh mở bình giữ nhiệt, lúc mở nắp bình, mùi hương nồng đậm của canh gừng tỏa ra.
Nhìn canh gừng vẫn còn đang bốc hơi nóng trong bình giữ nhiệt, trong lòng Tô Kinh Mặc bỗng chốc không khỏi dâng lên một dòng nước ấm.
Mặc dù có chút không dám tin, nhưng nghĩ đến hành động tự mình đến để đưa canh gừng cho cậu của Phó Thanh Hoài, cậu vẫn không nhịn được ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi tỏa sáng nhìn Phó Thanh Hoài, nói: " Tôi sẽ uống hết Phó tiên sinh, cảm ơn canh gừng của anh."
Vì đang hơi cúi đầu uống canh gừng, Tô Kinh Mặc chỉ có thể dùng đôi mắt mèo hơi tròn khẽ giương lên nhìn Phó Thanh Hoài, hỏi: " Phó tiên sinh, anh tới đoàn phim có chuyện gì không?"
Đương nhiên cậu sẽ không tự mình đa tình, cho rằng Phó Thanh Hoài vì mình nên mới đến đoàn phim này. Cậu chỉ nghĩ rằng Phó Thanh Hoài có chuyện gì khác.
Phó Thanh Hoài nhìn thanh niên trước mặt cúi đầu uống từng ngụm canh gừng nhỏ, dường như có lẽ là vì hơi nóng, bờ môi của cậu hơi cong lên, thổi nhẹ vào canh gừng.
Trên môi của thanh niên vốn đã có một viên môi châu, hiện tại đôi môi cong lên, đường cong trên môi có vẻ càng đầy đặn hơn, giống như đang im lặng làm ra động tác hôn.
Phó Thanh Hoài lại lần nữa cảm nhận được cảm giác cổ họng hơi siết chặt, ánh mắt của anh dường như đã bị bờ môi của thanh niên thu hút, không nhịn được lượn lờ một vòng trên đôi môi đầy đặn ấy.
Lúc này Tô Kinh Mặc vừa lúc cúi thấp đầu xuống, uống một ngụm canh gừng, đúng lúc bỏ qua ánh mắt nhìn cậu chăm chú của Phó Thanh Hoài. Bằng không, cậu sẽ thấy trong đôi mắt của Phó Thanh Hoài chợt lóe lên d*c v*ng chiếm hữu dày đặc mà ngay cả chính anh lúc này cũng không phát hiên.
"Anh Phó, sao anh lại tới đây?"
Ngay lúc này, một giọng nam hơi ngạc nhiên truyền đến từ nơi cách đó không xa.
Tô Kinh Mặc nhìn qua nơi phát ra giọng nói, chợt thấy đạo diễn Hạng Dương của bộ phim này đang đi về phía hai người.
Lúc này Phó Thanh Hoài mới rời ánh mắt của anh khỏi đôi môi của Tô Kinh Mặc, cũng nhìn về phía Hạng Dương đang đi tới. Hiên tại anh mới nhớ ra, trong video ngắn Trần Khang Nhạc gửi cho anh, hình như Hạng Dương đang ngồi ở ghế đạo diễn bên bờ hồ. Nhưng lúc anh xem video đó tất cả sự chú ý của anh đều đặt lên trên người thanh niên hết lần này đến lần khác rơi xuống nước rồi lại bơi lên.
Khóe mắt của Phó Thanh Hoài lướt qua Tô Kinh Mặc đang đứng bên cạnh, nghĩ đến câu hỏi vừa rồi của cậu, anh lập tức nâng đôi chân dài sải bước đi về phía Hạng Dương, trầm giọng nói: " Cậu đến đúng lúc lắm, tôi vừa khéo có chuyện muốn tìm cậu."
Hóa ra Phó Thanh Hoài đến đây để tìm đạo diễn của bọn cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!