Chương 22: (Vô Đề)

Sau đó, ánh mắt của anh lập tức không thể khống chế tối đi một chút, tiếp đó anh lấy điện thoại mà trước đó bản thân vốn không muốn mở lên kiểm tra thử, bấm mở tin nhắn Trần Khang Nhạc đã gửi cho anh.

Ngoại trừ mấy đoạn tin nhắn cáo trạng mà Trần Khang Nhạc gửi cho Phó Thanh Hoài, còn có thêm một video ngắn.

Sau khi Phó Thanh Hoài đọc kĩ mấy đoạn tin nhắn đó, ánh mắt lập tức tối sầm ấn mở video kia lên.

Trong video đã được tăng tốc, thanh niên dáng người mảnh khảnh bị đông lạnh đến mức môi trắng bệch nhưng vẫn dựa theo yêu cầu, lần lượt nhảy vào trong hồ, rồi lại bơi lên.

Nét mặt và động tác của cậu gần như không hề thay đổi so với lần đầu tiên, nhưng lại bởi vì một người khác, không thể không liên tục diễn lại động tác và vẻ mặt đó.

Đôi mắt của Phó Thanh Hoài vốn đã hơi u ám, sau khi nhìn thấy tình cảnh này, hai mắt càng trở nên sâu thẳm và lạnh lùng hơn. 

Anh lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sau đó cất bước đi ra bên ngoài phòng làm việc.

Nữ thư kí Đồng Tân Vũ ngồi trong phòng thư kí bên ngoài văn phòng, vừa nghe được tiếng động, lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình, cung kính nhìn về phía Phó Thanh Hoài, nói: "Phó tổng, xin hỏi ngài có gì dặn dò ạ?"

Bảo Tiểu Trương chuẩn bị xe, chở tôi tới một nơi." Phó Thanh Hoài dừng một chút, nghĩ đến yêu cầu vừa nãy của hệ thống, chỉ đành nói tiếp: "Còn nữa, giúp tôi liên lạc với tất cả nhà hàng Michelin ba sao có dịch vụ phục vụ bên ngoài."

Dạ vâng, Phó tổng." Tuy Đồng Tân Vũ có hơi khó hiểu với nửa câu sau của Phó Thanh Hoài, liên lạc với nhà hàng Michelin ba sao để làm gì, nhưng với kinh nghiệm làm thư kí nhiều năm, cô vẫn dùng tốc độ nhanh nhất đồng ý yêu cầu của Phó Thanh Hoài, thậm chí cũng sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để thực hiện dặn dò của sếp.

Không biết đã quay đi quay lại bao nhiêu lần, cuối cùng Tô Kinh Mặc cũng đã quay xong cảnh trong hồ. Sau khi bơi lên bờ, cậu cảm giác xương cốt toàn thân đã rét run.

Tô Kinh Mặc không trì hoãn, đi thẳng tới phòng thay đồ thay một bộ quần áo khô ráo. 

Tuy nhiên, hôm nay cậu đã ngâm trong hồ nước quá lâu, đoán chừng ngày mai sẽ xuất hiệu triệu chứng cảm cúm. Đợi lát nữa lúc về, cậu tính bảo Trần Khang Nhạc dừng ở hiệu thuốc ven đường một lát, tự mình đi mua thuốc trị cảm dạng bột.

Tô Kinh Mặc tính toán xong xuôi, lúc đẩy cửa phòng thay đồ đi ra ngoài, đang chuẩn bị gọi Trần Khang Nhạc rời đi thì nghe bên ngoài vang lên từng đợt tiếng thản thốt đầy kinh ngạc.

"Tôi, tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Hình như trên mấy chiếc xe này đều có kí hiệu của nhà hàng Michelin ba sao đó!"

"Thế mà lại đặt xe thức ăn của tận sáu nhà hàng Michelin ba sao, đến tột cùng là ai mà mạnh tay dữ vậy?"

Đối lập với sự phô trương ở hiện tại, mấy món tráng miệng trà chiều của nhà hàng Michelin hai sao mà Tạ Kỳ Huyên mời khách hồi chiều bỗng chốc trở nên ảm đạm mờ nhạt.

Đang xảy ra chuyện gì thế này?

Tô Kinh Mặc nghi hoặc chớp đôi mắt màu hổ phách của bản thân, không nhịn được nhìn sang chỗ nhóm người ầm ĩ.

Chỉ thấy một chiếc xe màu đen mà cậu vô cùng quen thuộc đang chậm rãi dừng bên ngoài đoàn phim, đằng sau chiếc xe đen này là sáu chiếc xe bán thức ăn màu trắng xếp thẳng thành hàng.

Trên mấy chiếc xe bán thức ăn này đều in kí hiệu của nhà hàng Michelin ba sao.

Một đường đi tới, đoàn xe xếp thành hàng dài này không biết đã hấp dẫn biết bao nhiêu ánh mắt tò mò.

Sau khi chiếc xe màu đen ở vị trí dẫn đầu dừng lại hẳn, cửa xe phía sau được mở ra từ bên trong, một đôi chân dài bước xuống, ngay sau đó lộ ra gương mặt tuấn tú cao quý của Phó Thanh Hoài.

"Phó tiên sinh?" Tô Kinh Mặc không dám tin lẩm bẩm thành tiếng. 

Sao Phó Thanh Hoài lại đột nhiên đến đoàn phim? Hơn nữa anh ấy lại còn gióng trống khua chiêng mang theo cả một đoàn xe như vậy? Thế này căn bản không phù hợp với thiết lập tính cách của Phó Thanh Hoài được viết trong sách!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!