Chương 10: (Vô Đề)

Sau khi nhìn thấy thời gian bên trên vẫn còn hơn hai mươi phút, Phó Thanh Hoài lại lần nữa nhìn về phía tài xế ngồi phía trước, trầm giọng nói: "Chạy chậm hơn chút nữa đi."

Nhìn tốc độ trên đồng hồ hiện tại cũng chỉ mới 40-50km/h, tài xế không khỏi mở miệng nói: "Phó tổng, hiện tại tốc độ của xe đã chậm lắm rồi..."

Câu nói của tài xế chợt im bặt khi anh ta nhìn thấy ánh mắt của Phó Thanh Hoài qua gương chiếu hậu.

Tài xế lập tức ngồi thẳng lưng lại, trả lời bằng giọng nói tràn đầy sức sống: "Vâng, Phó tổng! Tôi nhất định sẽ chạy chậm hơn, cố gắng chú ý lái xe an toàn!"

Tô Kinh Mặc: "..." Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe trị giá hơn mười triệu tệ giảm tốc độ xuống đến mức còn chậm hơn cả xe máy điện, thậm chí tốc độ tiến lên gần như bằng với tốc độ của người đi đường trên vỉa hè cách đó không xa.

Sau khi Tô Kinh Mặc cúp điện thoại của Phó Thanh Hoài, cậu lập tức dùng tốc độ nhanh nhất sửa soạn bản thân , sau đó quay về phòng mình , kéo chiếc vali đã được sắp xếp xong hồi tối hôm qua ở góc phòng ra . Lúc cậu đang chuẩn bị đeo balo lên trên lưng , chợt phát hiện khóa kéo của balo có một đoạn ngắn chưa được kéo hết lên , lộ ra một góc nhỏ của tờ hợp đồng hôn nhân mà cậu đã gấp kĩ ở bên trong balo.

Tô Kinh Mặc chỉ nghĩ rằng lúc sửa soạn đồ trrước khi ngủ hồi tối hôm qua đã không chú ý , cậu vội vàng kéo khóa lại rồi vác lên lưng , sau đó vội vã mở cửa phòng đi ra ngoài .

Sau khi Tô Kinh Mặc rời đi , cửa phòng vốn đóng chặt của Hứa Bối Nhiên lập tức mở ra. Lần này cậu ta không bám theo sau Tô Kinh Mặc nữa, mà chỉ dùng đôi mắt đỏ sậm đi tới bên cạnh cửa sổ trong phòng bếp. Từ nơi này cũng có thể nhìn thấy khumg cảnh dưới lầu .

Cậu ta rũ mắt xuống , thấy có một chiếc xe màu đen giống như chiếc xe hôm qua đậu ở dưới lầu cách cổng chính không xa .

Không bao lâu sau , dáng người Tô Kinh Mặc lập tức xuất hiện ở cổng chính , sau đó nhanh chóng khom người tiến vào bên trong chiếc xe màu đen đó.

Hứa Bối Nhiên không hề chớp mắt nhìn chăm chú chiếc xe màu đen biến mất trong tầm mắt của mình. Vì dùng quá sức , tay trái đang cầm điện thoại của cậu ta đã nổi lên đầy gân xanh vô cùng rõ ràng.

Màn hình của chiếc điện thoại mà cậu ta đang siết chặt trong tay vẫn đang sáng lên , thứ hiện lên trên màn hình là tờ hợp đồng hôn nhân đã được kí tên của Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài.

***

Tô Kinh Mặc vừa ngồi vững xuống băng ghế phía sau , chợt nghe thấy Phó Thanh Hoài ngồi bên cạnh mình nói : "Chắc là cậu mang theo cả thẻ căn cước và sổ hộ khẩu rồi đúng không ?''

Tô Kinh Mặc nghe Phó Thanh Hoài hỏi , lại nghĩ tới hợp đồng hôn nhân hai người vừa kí ngày hôm qua , trong lòng đã lờ mờ đoán được.

Suy đoán này khiến trái tim của cậu lập tức đập nhanh hơn nửa nhịp.

Tuy rằng ngày hôm qua cậu đã đồng ý kí hợp đồng hôn nhân với Phó Thanh Hoài , nhưng tính từ đời trước lẫn đời này , đây là lần đầu tiên cậu đi lãnh giấy kết hôn với người khác.

Tuy nhiên, có lẽ hiện tại Phó Thanh Hoài cũng chỉ đang xác nhận lại cậu về hai món đồ cần thiết để lãnh giấy kết hôn , thuận tiện để sau này sắp xếp thời gian hai người đi lãnh giấy kết hôn mà thôi.

Sau khi nghĩ như vậy , lúc này nhịp tim của Tô Kinh Mặc mới dần ổn định lại . Cậu quay đầu nhìn về phía Phó Thanh Hoài , trả lời : " Ở ngay trong balo tôi ."

Sau khi rời khỏi nhà họ Tô, cậu đã lập tức mang theo thẻ căn cước bên người . Còn về phần sổ hộ khẩu , sau khi rời khỏi nhà họ Tô , người nhà đó lập tức dời cậu ra khỏi sổ hộ khẩu , sau đó lập tức không thể chờ được nữa gửi nó đến cho cậu.

" Vậy thì tốt ." Phó Thanh Hoài khẽ gật đầu , sau đó nhìn về phía tài xế ngồi ở phía trước :" Lát nữa cậu lái thẳng đến cục dân chính đi ."

" Vâng, Phó…" Sau khi nghe lời dặn dò của Phó Thanh Hoài , tài xế ngồi phía trước đáp lại theo bản năng. Nhưng sau khi anh nghe rõ địa điểm trong câu nói của Phó Thanh Hoài , hơn nữa sau khi kết hợp với vấn đề mà anh vừa mới hỏi Tô Kinh Mặc, tài xế thiếu chút nữa đã đạp nhầm phanh xe thay vì đạp ga.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!