Chương 86: Phiên Ngoại: Lăng Phong Và Thẩm Dã

Lăng Phong từ rất lâu rất lâu trước kia, đã hiểu rất nhiều chuyện sẽ không đơn giản như trong tưởng tượng.

Vì từ khi còn bé, gia giáo nghiêm khắc, dù làm cái gì cũng đều phải cố gắng hết sức, ở phòng đàn anh phải là người về cuối cùng, ở phòng tập vũ đạo anh luôn là người tập lâu nhất.

Từ nhỏ, khi cha mẹ nói chuyện cùng người khác, lúc nhắc tới anh đều mang vẻ mặt kiêu ngạo, bọn họ nói:

"Lăng Phong nhà chúng ta ấy, không cần ai dạy, đều tự nó muốn học."

"Đứa nhỏ này rất thích tập luyện."

"Người làm cha như tôi cũng bớt lo."

Những người khác cũng luôn khen anh:

"Lăng Phong thật hiểu chuyện."

"Thật ngoan ngoãn, về sau tiền đồ xán lạn lắm đây."

"Con thích nhiều thứ nhỉ."

Thích.

Lăng Phong luôn hiểu lầm từ thích đó, anh thích ca hát thích khiêu vũ, vì thế phải làm cho tốt nhất, nhưng đó không phải bởi vì thích, anh chỉ là đem những thứ đó thành nơi phát tiết nội tâm, ở trong mắt người ngoài, anh là một người tinh thông thi họa, không ai để ý đến mặt khác.

Anh cứ tưởng sẽ không sao cả.

Dù sao anh cũng đạt được mọi yêu cầu.

Từ khi còn bé đến khi trưởng thành, Lăng Phong vẫn luôn duy trì thành tích ưu việt, vẫn luôn không mắc sai lầm, ít khi để lộ vẻ vui buồn, sẽ mãi như thế nếu không có gì ngoài ý muốn, cho đến gặp được ——

"Trời má, trước giờ tôi chưa bao giờ gặp người nào không thú vị như cậu đấy!"

Thẩm Dã.

Định sẵn sẽ đối nghịch cả đời với anh.

18 tuổi, lần đầu tiên Lăng Phong nhìn thấy Thẩm Dã, đại thiếu gia khí phách trêu hoa ghẹo nguyệt bước xuống từ xe thể thao, không chỉ vung tay một cái là có người đem đồ đến, còn mang vẻ mặt cà lơ phất phơ tiến đến trước mặt Lăng Phong, nói: "Đi chơi đi."

Lăng Phong không có hứng thú đối với chuyện này, trực tiếp cự tuyệt.

Thẩm Dã bĩu môi, khoa trương nói: "Chơi game cũng không đi, tôi chưa từng thấy người nào không thú vị như cậu đấy!"

Mang theo các bạn học trong phòng huấn luyện trốn học tập thể.

Lăng Phong không muốn đi, định đi tập luyện, là Thẩm Dã mạnh mẽ lôi kéo anh đi, ngoài miệng nói ra những lời ngụy biện:

"Cậu không đi thì những người khác phải sống làm sao đây."

"Đi mau!"

"Đời người mà không trốn học một lần thì không viên mãn!"

"Đi đi đi!"

……

Lăng Phong 18 năm nay, đó là lần đầu tiên phản nghịch trốn học.

Khu trò chơi điện tử kia lúc còn nhỏ anh cũng thấy những người khác chơi, chẳng qua khi đó mấy thứ này ở trong mắt cha mẹ đều là thứ vô bổ, không có giá trị, cho nên phần lớn thời gian Lăng Phong đều đứng ngoài cửa kính hoặc đi ngang qua nhìn vào thế giới xa lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!