Giản Tinh Xán bị thương mấy ngày nay, ở lại bệnh viện thêm mấy ngày để dưỡng bệnh, tưởng sẽ yên tĩnh nghỉ ngơi, không ngờ xung quanh càng ngày càng náo nhiệt.
Thẩm Dã cứ rảnh rỗi liền chạy tới cọ cơm.
Nhưng cũng không ở bao lâu, rất nhanh, buổi tối Lăng Phong tới lôi người về để tập luyện.
Mẹ cậu thiếu điều đem hết đồ trong nhà chuyển đến bệnh viện, mỗi ngày mỗi ngày đều chuẩn bị các loại canh bồi bổ, Giản Tinh Xán cảm thấy nếu cứ thế này thì cậu sẽ béo lên mười mấy cân mất, cũng may vẫn là Thẩm Lâm Kiệt tới cứu.
Anh nhìn thoáng qua nét mặt nhăn như khổ qua của người trên giường, câu môi cười cười, nói với mẹ cậu: "Sư nương, đừng cho em ấy uống nhiều quá, tháng sau xuất viện nếu tăng cân quá nhiều, không giữ được dáng người như trước thì chắc chắn đạo diễn sẽ bắt em ấy ép cân, cân nặng thay đổi gấp gáp như thế ngược lại rất không tốt." Anh quay qua nhìn Giản Tinh Xán: "Phải không?"
Giản Tinh Xán gật gật đầu điên cuồng nói: "Đúng vậy, chính là vậy mẹ à."
Cũng nhờ Thẩm Lâm Kiệt nói, Giản Tinh Xán mới may mắn tránh được một kiếp.
Nếu nói sự quan tâm của cha mẹ là chuyện đã dự trước thì việc tiếp theo lại ngoài dự kiến.
Không biết là từ đâu, có lẽ vô tình lúc Giản Tinh Xán đi dạo tản bộ ở công viên bệnh viện, bị người ta bắt gặp, tin tức cậu bị thương lan truyền nhanh chóng, fans và mọi người đều biết.
Từ ngày đó, cậu bắt đầu nhận được hoa liên tục.
Hoa tươi cùng thiệp an ủi đều được đặt ở cửa phòng bệnh, thậm chí không có ai gõ cửa quấy rầy cậu, mọi người giống như không hẹn mà cùng nhau gửi tới sự quan tâm và an ủi, nhưng không một ai làm phiền cậu nghỉ ngơi.
Giản Trân cầm hoa đi vào, đem theo một mớ thiệp, đưa cho Giản Tinh Xán xem, nàng mỉm cười nói: "Lúc chị tới, còn bắt gặp fan của em ngoài hành lang, cô bé hình như từ xa tới, chào chị rồi hỏi thăm về tình hình của em, chị hỏi có muốn cùng chị vào thăm không, nàng lại kiên quyết từ chối, nói không được, phải để em dưỡng bệnh, nàng không muốn quấy rầy, chỉ tặng hoa thôi."
Giản Tinh Xán nhận lấy tấm thiệp, nhẹ giọng nói: "Bên ngoài trời rất nóng, đi ra ngoài sẽ bị say nắng..."
Giản Trân biết tính cậu, trả lời: "Em yên tâm đi, chị nói trợ lý ở bên ngoài chuẩn bị tài xế, sẽ đưa nàng quay trở lại khách sạn."
Giản Tinh Xán lúc này mới an tâm.
Cậu cúi đầu nhìn tấm thiệp, mặt trên đều là chữ do fans tự tay viết đầy sự quan tâm, hỏi thương thế, lo lắng cho thân thể cậu, rõ ràng bọn họ chưa được gặp mặt, nhưng qua tấm thiệp này cậu cũng cảm nhận rõ tấm lòng của fan.
Giản Trân ngồi xuống nói: "Đừng nhìn lâu, không tốt cho mắt."
Giản Tinh Xán vẫn kiên trì xem hết từng tấm thiệp, nhận ly nước Giản Trân đưa đến uống một ngụm.
Giản Trân nói: "Này đều là fans viết cho em, sau khi xem xong cảm thấy thế nào?"
"Họ rất tốt với em." Giản Tinh Xán buông tấm thiệp xuống, nhìn về phía sư tỷ, nhẹ giọng nói: "Chỉ là em không rõ, vì sao các nàng lại tốt với em như vậy."
Giản Trân dò hỏi: "Vì sao em lại nghĩ như thế?"
Giản Tinh Xán trả lời nói: "Vì em chưa từng gặp các nàng bao giờ, cho nên......"
"Tuy rằng em chưa gặp qua, nhưng các nàng lại biết đến và hâm mộ em nha." Giản Trân nói với cậu: "Ở trên TV, trên điện thoại, thậm chí là ở các poster trên đường, đều có thể thấy và biết đến em."
Giản Tinh Xán lâm vào trầm tư, cậu chưa từng gặp, fans thì lại nhìn thấy cậu rất nhiều lần.
Trước kia, cậu có thói quen một thân độc lai độc vãng, muốn làm cái gì liền làm, không cần suy nghĩ nhiều.
Chỉ là bây giờ, nhìn tấm thiệp trong tay, im lặng thật lâu, rồi ngẩng đầu lên nhìn Giản Trân, nở một nụ cười: "Em muốn tiếp tục diễn xuất, ít nhất cũng phải diễn cho xong bộ phim này."
Giản Trân ngẩn người, dò hỏi: "Không sợ té gãy chân nữa?"
Giản Tinh Xán trả lời nói: "Không sợ."
Giản Trân nghi hoặc nhìn cậu.
Giản Tinh Xán cầm tấm thiệp quơ quơ, mỉm cười với nàng, nói: "Em không còn cô đơn một mình nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!