Cảnh diễn thân mật đầu tiên trong đời của Giản Tinh Xán sẽ được kết thúc bới người diễn cùng.
Việc quay phim không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Những cảnh đầu tập trung vào cuộc sống của nhân vật chính ở một trấn nhỏ dưới chân núi, hầu như không có cảnh hành động nào. Tuy nhiên, càng về sau, cảnh hành động nhiều đến chất chồng, mọi thứ trở nên khó khăn hơn nhiều.
Treo người trên dây thép luôn là phần mệt mỏi và thử thách nhất.
Người dạy võ thuật của Giản Tinh Xán ban đầu cho rằng cậu trai trẻ da thịt non mịn này sẽ không thể khổ nhiều như vậy, nhưng bất ngờ, biểu hiện của đứa nhỏ này ngoài tầm dự đoán.
Cậu thành thạo rất nhiều động tác võ thuật chỉ sau vài lần tập luyện.
Thầy dạy võ thuật ngạc nhiên hỏi: "Trước kia cậu từng tập võ đúng không?"
Giản Tinh Xán ngập ngừng một lúc rồi đáp: "Gia đình có dạy tôi."
"Gia đình cậu?" Sư phụ dạy võ suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười nói: "Thầy Thẩm đúng không? Tôi từng xem thầy Thẩm diễn một cảnh chiến đấu trên phim trường. Anh ấy thực sự rất xuất sắc, rất tuyệt vời. Lúc đó, thậm chí tôi cảm thấy thầy Thẩm còn chuyên nghiệp hơn người đã tập luyện hơn mười năm như tôi đây. Nếu anh ấy không đóng phim, với năng lực của anh ấy, chắc chắn sẽ là một đối thủ nặng ký trong giới võ thuật chúng tôi!"
Giản Tinh Xán im lặng lắng nghe.
Cậu mỉm cười nhẹ khi nghe thầy dạy võ nói vậy.
Thực ra, cậu hoàn toàn đồng ý với những gì thầy võ nói. Dù là lĩnh vực nào, chỉ cần Thẩm Lâm Kiệt quyết tâm muốn làm, anh ấy sẽ luôn đạt được thành tích tốt nhất.
Giản Tinh Xán tò mò hỏi: "Sao thầy lại nghĩ tôi được thầy Thẩm dạy?"
Dù sao thì, trước giờ thầy dạy võ chưa từng đến đây, chắc hẳn ông ấy cũng không biết chuyện giữa cậu và sư huynh.
Thầy dạy võ đáp: "Tôi chỉ đoán vậy thôi, vì tôi thấy một số động tác và tư thế của cậu có nét tương đồng với thầy Thẩm."
Giản Tinh Xán nhấp môi cười cười.
Trước đây cũng có người nhắc đến tên cậu cùng Thẩm Lâm Kiệt, nhưng tất cả chỉ là do mối quan hệ giữa hai người.
Có lẽ là tin tức hoặc lời đồn đại.
Nhưng đây là lần đầu tiên có người đặt cậu và Thẩm Lâm Kiệt cùng nhau, bởi vì kiếm pháp và tư thế của cậu rất giống với sư huynh. Cảm giác được sánh vai cùng anh thật vui, và cậu rất thích điều đó. Cậu không muốn đứng sau lưng Thẩm Lâm Kiệt, cũng không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Nếu có thể, cậu muốn trở nên mạnh mẽ, trở thành người có thể sánh vai cùng Thẩm Lâm Kiệt.....
Những cảnh đánh võ ngày càng nhiều.
Việc treo người trên dây thép đặc biệt khó khăn, vì nó buộc trọng lượng và trọng tâm của người đó vào một chỗ. Va đập hoặc ngã ít nhiều cũng rất nguy hiểm,
Đặc biệt là vào những ngày mưa.
Nhân viên phụ trách kiểm tra dây thép của Giản Tinh Xán đã mất tập trung và không kiểm tra kỹ lưỡng mọi thiết bị cơ bản. Khi dây được thu vào và thả ra lần nữa, dây thép bị kẹt không thể điều khiển được, cậu rơi từ độ cao 2 mét.
"Cắt!"
Đạo diễn và cả đoàn làm phim chạy ùa đến, lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Mặt đất trải đầy đệm nhưng vì đang quay cảnh chiến đấu trên nóc nhà nên xung quanh hầu hết là đạo cụ dựng cảnh, Cậu ngã xuống một cái rương đựng đạo cụ, máu đỏ loang lổ trên chiếc áo choàng trắng như tuyết.
Giản Tinh Xán co rúm người lại, mặt tái mét.
Phòng quay hỗn loạn, may mắn là cảnh quay diễn ra ở phim trường chứ không phải trên núi hoang vắng, đến bệnh viện cũng không quá xa.
Tiếng còi xe cấp cứu rú lên bên ngoài, trần nhà bệnh viện trắng sáng, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng ồn ào hỗn loạn xung quanh là những ký ức cuối cùng trước khi Giản Tinh Xán rơi vào trạng thái hôn mê. Cậu thậm chí còn không lo nghĩ đến vết thương của mình trước khi bất tỉnh, suy nghĩ cuối cùng của cậu là nếu để sư huynh biết được, cậu chắc chắn sẽ bị anh mắng một trận.....
Khi cậu tỉnh lại đã là giữa trưa.
Giản Tinh Xán từ từ mở mắt, chỉ thấy ánh nắng chói chang chiếu vào từ cửa sổ. Cậu chớp mắt ngơ ngác rồi cảm thấy chân đau âm ỉ. Cậu cố gắng nhìn khắp nơi, khuôn mặt đầu tiên cậu nhìn thấy là Thẩm Lâm Kiệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!