Chương 82: Ước Nguyện Thành Hiện Thực

Trong khu chợ có rất nhiều người, xung quanh ồn ào dòng người ùa về, nhưng Giản Tinh Xán vẫn nghe rõ từng lời.

Một camera gần đó đang ghi hình buổi phát sóng trực tiếp, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp chỉ thấy hai người đột nhiên áp sát vào nhau, chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng. Khán giả trơ mắt nhìn tai Giản Tinh Xán đỏ bừng lên như máu, nhưng lại không thể nghe thấy bọn họ đang nói gì.

Khán giả la ầm lên:

"Đang nói cái gì vậy?"

"Có điều gì mà VIP như tôi cũng không thể nghe sao?"

"Chúng tôi cũng muốn nghe."

"Chắc chắn là họ đang tán tỉnh nhau^^!!!"

Tuy nhiên, dù khán giả có muốn nghe đến đâu thì cũng không thể nghe được.

Thẩm Lâm Kiệt nói xong, anh đứng dậy, đưa tay chỉnh lại chiếc mặt nạ hơi nới lỏng của Giản Tinh Xán. Ánh mắt anh dừng lại trên vành tai của Giản Tinh Xán một lúc, khóe môi cong lên, chậm rãi nói: "Đi thôi, bọn họ vẫn đang đợi chúng ta."

Giản Tinh Xán cảm thấy may mắn vì mình đang đeo mặt nạ, nếu không thì Thẩm Lâm Kiệt sẽ nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cậu mất thôi.

Cậu tự lừa mình dối người rằng sẽ không bị ai nhìn thấy, khẽ gật đầu rồi đi theo mọi người đến nơi tụ tập.

Trấn nhỏ quả thực rất đông đúc.

Khách du lịch từ khắp nơi, bao gồm cả người dân trong thị trấn và các làng mạc đã lên tới ngàn người. Đây là một lễ hội thường niên lớn, và thị trấn dường như vẫn giữ nguyên những phong tục cổ xưa được truyền từ đời này sang đời khác hàng ngàn năm nay, không hề thay đổi.

Thẩm Dã chỉ vào tế đàn* phía trước và nói: "Thật uy nghiêm!"

*Tế đàn: Đàn lập giữa trời để tế; đàn tế.

Thầy Lưu Quang cũng gật đầu: "Thật sự rất ấn tượng, giống như trong phim vậy."

Một bệ thờ đồ sộ được dựng lên ở trung tâm thị trấn, xung quanh phấp phới cờ hoa. Ở giữa bệ thờ treo một bức chân dung, người trong bức chân dung mặc y phục trắng, đeo mặt nạ răng nanh hung tợn, tay cầm kiếm. Trông to lớn và uy nghiêm, hẳn là vị thần mà họ đang tôn thờ.

Giản Tinh Xán nhìn chằm chằm vào bức chân dung, chìm vào suy nghĩ.

Sau đó,

Cậu nghe thấy Thẩm Dã nói: "Hầu Nhi, cậu có cảm thấy..."

Giản Tinh Xán quay qua nhìn hắn và hỏi: "Cảm thấy sao?"

"Thì là, cậu không cảm thấy người trong bức chân dung có bóng dáng rất giống cậu khi biểu diễn trên sân khấu sao?" Thẩm Dã chỉ tay lên trên: "Cậu không thấy vậy sao?"

Giản Tinh Xán nghe vậy thì sững sờ.

Cậu nhìn lên bệ thờ ở phía xa. Thực ra, nếu không nhìn kỹ, cậu chỉ thấy lưng mà không thấy gì khác. Ban đầu cậu không để tâm lắm, nhưng khi nghe Thẩm Dã nói vậy, cậu nhìn sang, liền sững sờ khó hiểu. Thì ra, nếu nhìn kĩ, bóng dáng kia quả thật khá giống.

Trương Sơn đứng sau cậu, nghe thấy vậy liền mỉm cười: "Cậu khẳng định là giống Xán Xán trên sân khấu?"

Thẩm Dã nhẹ giọng: "Đương nhiên? Trang phục cổ trang của Hầu Nhi là độc nhất vô nhị giới giải trí trong nước!"

Lăng Phong cũng nhìn bức tranh rồi nói: "Trông có vẻ giống thật, nhưng hầu hết thần linh đều là hư cấu, chắc chỉ là trùng hợp thôi. Có lẽ điều này cũng có nghĩa là Xán Xán có duyên với nơi này."

Giản Tinh Xán nhìn tế đàn cách đó không xa, mỉm cười.

Có những duyên phận rất khó lý giải, cả trong Tam Giới lẫn ngoại giới, ai dám nói chắc chắn?

Buổi lễ nhanh chóng bắt đầu, dưới sự chủ trì của thị trưởng và trưởng làng trên núi, một người bế một con mèo chậm rãi bước lên sân khấu, lửa trại cháy rực bên dưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!