Ngoài cửa sổ, âm thanh của tiệc mừng thọ thật náo nhiệt.
Những bóng dáng và tiếng động sôi nổi phản chiếu trên kính, trong phòng thực yên tĩnh, như đem hết tất thảy đều ngăn cách bên ngoài.
Thẩm Lâm Kiệt đứng đó, thân hình anh cao thẳng, như một ngọn núi không ngại nắng gió, ánh mắt sâu như mực, như vực sâu vô tận, khiến người ta không thể đoán được nội tâm, anh thấp giọng hỏi: "Đó là ai?"
Giản Tinh Xán mở miệng: "Là......"
Cậu muốn nói rằng cậu muốn tìm sư huynh, phụ mẫu và tỷ tỷ của mình.
Nhưng cậu làm sao có thể nói ? Cậu hiện tại đang chiếm giữ thân thể nguyên chủ. Trong mắt người trên thế giới này, cha mẹ nguyên chủ đều đã chết từ lâu, nguyên chủ cũng không có cái gọi là sư môn, cùng sống nương tựa lẫn nhau từ nhỏ.
Nếu theo lời cậu nói, chẳng phải là rất kỳ quái sao, chẳng những không có người tin, thậm chí không chừng còn sẽ nghĩ cậu tinh thần bất thường mà bắt giữ lại.
Trong phòng trầm mặc một lát --
Thẩm Lâm Kiệt trông vẫn bình tĩnh và tự nhiên, anh chậm rì rì mở miệng: "Cậu nếu muốn tìm người, có thể nói tên cho tôi, có lẽ tôi có thể giúp."
Giản Tinh Xán ngước nhìn anh : "Thật vậy sao?"
Thẩm Lâm Kiệt nhướng mày, gật đầu.
Thẩm ảnh đế đương nhiên cũng không phải người tốt bụng, trên thực tế anh thậm chí còn lạnh nhạt, chẳng qua kỳ lạ, đứa nhỏ này làm anh có một ít xúc động khác thường, hoặc là, anh thông qua Giản Tinh Xán, lần đầu tiên thấy được bóng dáng người mà anh đêm ngày nhớ mong, hiếm khi tỏ ra thiện ý.
Giản Tinh Xán cúi đầu, nghiêm túc nhớ lại một chút: "Tên người đó là......"
Thẩm Lâm Kiệt yên tĩnh chờ cậu mở miệng.
Giản Tinh Xán môi giật giật, lời nói đến bên miệng lại đột nhiên im bặt.
Các sư huynh đệ trong tông môn cậu luôn giúp đỡ mọi người, làm điều tốt, thậm chí thường trợ giúp các thôn dân dưới chân núi hàng yêu trừ ma, nhưng khi thân phận huyết mạch linh miêu của cậu không cẩn thận bị các thôn dân phát hiện, mọi người nói sư môn cậu ẩn chứa yêu tà, mà những nhóm danh môn chính đạo kia nói cậu là điềm xấu xuất hiện, sẽ gây đại họa cho thiên hạ.
Cậu trước giờ không có hại qua ai, nhưng mọi người lại muốn đưa cậu vào chỗ chết.
Ngày đó, có một đứa trẻ vô tình rơi khỏi vách đá.
Cậu quên mất lời cha mẹ dặn dò, hiện nguyên hình đi cứu đứa bé kia, lại bị thôn dân gặp được.
Tề Võ Sơn bị công phá ngày đó, trên núi ánh lửa tận trời, máu loãng theo dòng suối nhỏ chảy tận đến dưới chân núi, người thân, sư huynh, sư tỷ mà cậu từ nhỏ lớn lên không ai sống sót.
Đám danh môn chính đạo kia rốt cuộc tìm cậu được rồi, ngoài miệng nói vì dân trừ hại, lại trộm kết phường đem cậu khóa dưới trận pháp.
Cửu Vĩ Linh Miêu huyết mạch thuần khiết vạn năm khó gặp là linh thể tuyệt đỉnh, khí vận cậu bị trận pháp mạnh mẽ hấp thu, chuyển hóa, trở thành những chất dinh dưỡng cho nhân sĩ chính đạo tu luyện.
Vì phòng ngừa cậu phản kháng, bọn họ dùng hết biện pháp chặt đứt đuôi cậu.
Nỗi đau khi bị cắt đuôi của linh miêu có thể so sánh với việc bị cắt xương, cắt tim.
Bọn họ sợ hãi cậu oán niệm quá sâu sinh ra tâm ma, dùng pháp thuật cùng linh thuật phong ấn ký ức, không cho cậu nhớ lại những chuyện cũ năm xưa.
Trí nhớ của cậu dần trở nên mơ hồ, nhưng trong suốt trăm năm kể từ khi bị phong ấn, cậu vẫn luôn suy nghĩ và cố gắng ghép những mảnh ký ức lại với nhau.
Cậu nhớ rõ cậu có phụ thân mẫu thân, cậu nhớ rõ chính mình còn có sư huynh cùng sư tỷ, nhưng những tra tấn vô tận đó khiến cậu không thể nhớ ra tên và ngoại hình của họ, cô độc cùng bất lực cơ hồ như hồng thủy nhấn chìm cậu.
Thẩm Lâm Kiệt nhẫn nại dò hỏi lần cuối cùng : "Người mà cậu muốn tìm tên là gì?"
Giản Tinh Xán sắc mặt trắng bệch, cậu muốn mở miệng nói chuyện, nhưng trán lại toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Thẩm Lâm Kiệt không tự giác nhíu nhíu mày, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này toàn thân đều tràn ngập sự mâu thuẫn, muốn tìm người chính là cậu, hiện tại lại trầm mặc không nói vẫn là cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!