Sau khi Cao Hạc Vân nghe xong lời này cả người như bị sét đánh.
Hắn là người rất sĩ diện, giải thưởng Giai điệu vàng này đặc biệt quan trọng. Nhưng bây giờ vì lời nói của Thẩm Lâm Kiệt mà toàn bộ như mất sạch, cả cơ thể và tâm trí của hắn như bị ngâm trong mớ bòng bong. Cao Hạc Vân muốn mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng vì Giản Tinh Xán còn đứng cạnh mà bận tâm mặt mũi, không dám lên tiếng.
Cao Hạc Vân chỉ có thể căng da đầu thốt ra một câu: "Anh Thẩm, đây chỉ là hiểu lầm. Mối quan hệ của chúng tôi không phải như anh tưởng. Thực ra tôi là chồng chưa cưới của em ấy. Bây giờ chỉ là cãi vã giữa những người yêu nhau. Anh biết đấy, người yêu khi cãi vã đôi khi sẽ không lựa lời."
Thẩm Lâm Kiệt nhướng mày: "Phải không?"
Cao Hạc Vân vội vàng gật đầu: "Đúng vậy."
Thẩm Lâm Kiệt dò hỏi người nãy giờ không lên tiếng
- Giản Tinh Xán : "Là hiểu lầm sao?"
Giản Tinh Xán còn chưa kịp nói, Cao Hạc Vân giống như là sợ cái gì, vội vàng xen vào: "Đúng vậy! Đúng vậy!"
Thẩm Lâm Kiệt ánh mắt có chút sắc bén: "Tôi hỏi cậu Cao sao?"
Khí thế cường đại bổ đến, Cao Hạc Vân nói không nên lời.
Cao Hạc Vân từ khi trở thành người nổi tiếng, ở nơi mà xung quanh toàn là người nổi tiếng, hắn cũng dần quên mất xuất thân chân đất lúc trước, dần dà kiêu ngạo lên, hiện giờ đối diện với Thẩm Lâm Kiệt mới hiểu được sự nhỏ bé và áp lực lên bản thân hắn.
"Thẩm tiên sinh anh đừng hiểu lầm, tôi chính là đang giúp em ấy giải thích một chút." Cao Hạc Vân cười mỉa nói: "Không hề có ý gì khác."
Thẩm Lâm Kiệt một lần nữa nhìn về phía Giản Tinh Xán: "Cậu nói."
Giản Tinh Xán xoa xoa cánh tay, an tĩnh đứng ở tại chỗ, ngẩng đầu nhìn Thẩm Lâm Kiệt, giọng nói thanh thuần dứt khoát: "Tôi đang cùng anh ta đã giải trừ hôn ước."
Cao Hạc Vân sửng sốt.
"Xán Xán cậu ở đây nói bậy gì đó!" Cao Hạc Vân thậm chí có chút phá vỡ hình tượng, lúc trước từ trên cao nhìn xuống uy h**p Giản Tinh Xán có bao nhiêu ngạo khí thì hiện tại liền có bao nhiêu chật vật: "Cho dù có tức giận cũng không nên nói những lời như vậy!"
Giản Tinh Xán giật mình, cậu đến gần Thẩm Lâm Kiệt một bước nhỏ, lặng lẽ liếc góc áo Thẩm Lâm Kiệt, thấp giọng: "Tôi còn chưa kịp nói xong nữa."
Ủy ủy khuất khuất, như tiểu bối tìm trưởng bối chống lưng.
Cao Hạc Vân lửa giận công tâm, không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến mức này, hắn nhìn về phía Thẩm Lâm Kiệt, cười có chút miễn cưỡng: "Cậu ấy vẫn còn giận tôi."
"Xán Xán, em đừng náo loạn." Cao Hạc Vân nỗ lực khôi phục diện mạo văn nhã nho nhã, giơ tay muốn kéo tay Giản Tinh Xán : "Chúng ta bình tĩnh và nói chuyện ở nơi khác, được không?"
Giản Tinh Xán quyết đoán lui ra phía sau né tránh hắn, lui đến sau lưng Thẩm Lâm Kiệt, tìm được chỗ dựa rồi thì đáp trả tràn đầy tự tin, đôi mắt tròn xoe có chút tức giận nhìn hắn, kiên định: "Tôi không muốn đi theo anh."
Cao Hạc Vân thiếu chút nữa không nhịn được cười, hắn không thể mặc kệ Giản Tinh Xán phá hủy tiền đồ của hắn được, liền vội tiến lên một bước kéo cậu lại.
Thẩm Lâm Kiệt vẫn luôn không nói chuyện, hiện tại chậm rì rì mở miệng: "Cao tiên sinh."
Cao Hạc Vân vội vàng dừng lại động tác.
"Nếu tôi không đoán sai, cậu hẳn là tới tham gia tiệc mừng của Từ lão đi." ánh mắt Thẩm Lâm Kiệt dừng ở trên người hắn, khóe miệng gợi lên một nụ cười bạc bẽo: "Không đi mừng thọ lại có tâm tình ở đây quấy rầy khách khứa sao?"
Tội này to lắm.
Dù cho hắn một trăm lá gan, hắn cũng không dám gây sự ở ngày mừng của Từ lão a!
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trên trán Cao Hạc Vân, hắn ngượng ngùng nói: "A, tôi..... Tôi chính là muốn đi mừng thọ, tôi đây đi trước một bước, Xán Xán, chúng ta hôm khác lại gặp."
Thẩm Lâm Kiệt trên mặt treo nụ cười nho nhã, đáy mắt lại là một mảnh lạnh nhạt: "Không tiễn."
Những bước đi của Cao Hạc Vân vội vã cứ như có một con thú dữ nào đó đang đuổi theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!