Chương 48: Tôi Nghi Ngờ Ca Ca Có Tình Cảm Với Cậu

Căn phòng rơi vào im lặng.

Mọi người nhìn nhau.

Tất cả đều ngước nhìn hai người đang nói là Thẩm Dã và Thẩm Lâm Kiệt.

Không có gì ngạc nhiên khi Thẩm Dã lên tiếng, nhưng không ngờ được Thẩm Lâm Kiệt cũng lên tiếng, ai cũng biết nam diễn viên này có tính cách lạnh lùng, mọi người có trêu ghẹo thì anh ấy cũng chả thèm đoái hoài chứ đừng nói đến việc tham gia, đây càng là lần đầu tiên anh ấy xen vào.

Cố vấn Lưu Quang ngạc nhiên, sau đó đi tới hỏi: "Vì sao không được?"

Giản Tinh Xán và Thẩm Dã đều nhìn sang.

Thẩm Lâm Kiệt bước tới trước và nói với Giản Tinh Xán:"Lại đây."

Giản Tinh Xán chả hiểu gì, nhưng khi sư huynh kêu thì cậu vẫn ngoan ngoãn đi xuống sân khấu, đứng trước mặt Thẩm Lâm Kiệt. Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo hơi lộn xộn của cậu.

Thẩm Dã từ bên cạnh cọ tới: "Ca, vì sao hai bọn em không thể đính hôn?"

Thẩm Lâm Kiệt nhàn nhạt liếc nhìn hắn một cái, nói: "Hai người không thích hợp…"

Đương nhiên Thẩm Dã chỉ coi Giản Tinh Xán là huynh đệ, nhưng khi nghe thấy vậy hắn liền muốn phản nghịch, ôm bả vai Giản Tinh Xán và nói: "Tại sao lại không phù hợp? Em thấy rất phù hợp. Một người bạn trai cao ráo và đẹp trai như em thì có đốt đèn lồng cầu nguyện cũng khó tìm được. Điều kiện có gì kém?"

Thẩm Lâm Kiệt bất động, chậm rì rì nói: "Không phải cậu chỉ thích phụ nữ sao?"

Thẩm Dã nghẹn họng.

Hắn là thẳng nam không sai, hơn nữa chỉ hẹn hò với phụ nữ.

Thẩm Dã rút tay lại, thở dài nói: "Đúng vậy, em không có hứng thú với đàn ông. Nói thật, em thậm chí còn không thể tưởng tượng đến việc sống chung với một người đàn ông, chỉ nghĩ đến thôi là em không thể ngủ được. Vẫn là các cô gái mềm mại, thơm thơm......"

Giản Tinh Xán nghiêm túc nhìn hắn và nói: "Tôi thấy cậu ngủ rất ngon mà."

Lời này vừa nói ra, cậu đã thu hút ánh mắt của mọi người.

Thẩm Dã giống như một con nhím, nhảy dựng lên: "Tiểu tử, cậu đừng có bôi nhọ tôi. "

"Chẳng lẽ không phải sao?" Đôi mắt của Giản Tinh Xán đầy vẻ ngây thơ nói: "Lúc trước chúng ta cùng luyện tập, không phải cậu thường xuyên dựa vào Lăng Phong ngủ sao…"

Lời còn chưa nói xong đã bị Thẩm Dã bịt miệng.

Thẩm Dã nói rất nhanh, có chút thẹn quá hóa giận: "Đó là vì mệt mỏi nên tôi mới lấy tiểu tử kia làm gối, chỉ là chuyện bình thường mà thôi!"

Giản Tinh Xán ngây thơ nhìn hắn: "Nhưng lúc tập luyện đó, cậu cũng đâu có dựa vào những người khác."

Thẩm Dã thẹn quá hóa giận kéo cậu: "Ai biểu tên hỗn đản đó luôn gây rắc rối với tôi? Tôi không tra tấn hắn thì tra tấn ai? Đây là tình huynh đệ thuần túy, cậu hiểu không?"

Giản Tinh Xán bị hắn bắt cóc, ngọc quan trên đầu cùng dây cột tóc bay phấp phới.

Thẩm Lâm Kiệt tùy ý để Thẩm Dã ở bên cạnh phát điên, dang cánh tay dài vớt Giản Tinh Xán lại, bảo hộ trong lồng ngực. Thẩm Dã chỉ dám gây rối với Giản Tinh Xán chứ không dám chọc tới Thẩm Lâm Kiệt. Nhìn ánh mắt phán xét xung quanh mà tức muốn hộc máu, cố chấp phản kháng: "Hai người phải nghe lời giải thích của tôi, tôi là thẳng nam. "

..…

Mọi người một bộ chúng tôi đều hiểu, không cần phải giải thích.

Thẩm Lâm Kiệt giải cứu Giản Tinh Xán xong, giúp tiểu tử nhà mình sửa sửa dây cột tóc, nhàn nhạt liếc người cách đó không xa một cái: "Không cần giải thích với chúng ta, giải thích với hắn là được."

Thẩm Dã quay đầu lại, liền nhìn thấy mọi người tổ A cách không xa.

Sắc mặt Lăng Phong tái nhợt đứng đó, theo sau là mấy học viên đang nhịn cười, cảnh tượng này không thể không cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!