Chương 44: Giản Tinh Xán Ở Cùng Nam Nhân Khác (1)

Bước chân Giản Tinh Xán khựng lại.

Hành lang rất yên tĩnh, hầu như không có người qua lại. Chỗ này là phòng thu của đạo diễn, bình thường, ngoại trừ nhân viên sẽ không có ai đến đây. Vì sự cố Bách Tú, tất cả nhân viên được điều đi xử lý tàn cục, nên càng không có ai đến. 

Cậu đứng tại chỗ quay lại nhìn An Triết.

An Triết nhìn sườn mặt của Giản Tinh Xán, thăm dò: "Thật ra em mới đến đây thôi, không nghe thấy gì cả." 

Giản Tinh Xán nhìn hắn, không nói gì. 

Cậu đang định rời đi, không muốn dây dưa quá nhiều với người trước mặt. 

An Triết đuổi theo không chịu bỏ qua, thậm chí còn nói: "Nhưng em loáng thoáng nghe thấy anh nói chuyện điện thoại với một người đàn ông." 

"Là ai vậy, anh Xán." An Triết đi tới bên cạnh, đầy bộ quan tâm: "Là đang nói chuyện điện thoại với Cao Hạc Vân à? Em hiểu mà. Dù sao thì Hạc Vân ca cũng là hôn phu của anh."

Giản Tinh Xán quay lại nhìn hắn: "Tôi nói chuyện với ai thì cũng không liên quan đến em." 

Trong mắt An Triết tràn ngập sương mù, hắn cắn môi nói: "Xán ca, có phải anh hiểu lầm em không? Bình thường anh với em đều vui vẻ sống chung, anh cứ thoái mái quan tâm Hạc Vân ca, em cũng sẽ mừng cho hai anh." 

Sau khi vào đảo Tinh Quang, An Triết càng hiểu rõ, Cao Hạc Vân chỉ là một hòn đá lót đường. 

Trên thực tế, hắn rất rõ ràng, Cao Hạc Vân bên ngoài gắn vàng nạm kim cương, bên trong thối rữa, nếu không nhờ vào tài nguyên của Giản gia thì chẳng là cái đinh gì. 

Hắn coi trọng, phải là một người đàn ông thực sự mạnh mẽ như Thẩm Lâm Kiệt. 

"Thật ra, ca à, anh phải hiểu cho anh ấy. Dù sao thì sự nghiệp của anh ấy vẫn đang trên đà thăng tiến, nếu có scandal gì sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp." An Triết giả bộ nói: "Thật ra trong lòng anh ấy chỉ có ca thôi." 

Giản Tinh Xán bình tĩnh nói với hắn, "Tôi không còn liên quan đến Cao Hạc Vân nữa." 

An Triết phục hồi tinh thần, hắn nhìn sườn mặt Giản Tinh Xán, ngập ngừng nói. "Là vì ​​thầy Thẩm à, mấy hôm trước, ở cửa sổ tầng một, em vô tình thấy anh ôm anh ấy."

"Đừng lo lắng, em không nghĩ nhiều đâu, em biết thầy Thẩm là sư huynh của ca mà. " An Triết thăm dò  "Nhưng em thấy, trước đây thầy Thẩm là một người khá lạnh lùng, không ngờ ảnh còn biết an ủi người khác, ca cũng nên cẩn thận tránh bị chụp ảnh, mặc dù em biết các anh không phải loại quan hệ đó, nhưng từ khi thầy Thẩm ra mắt đến nay chưa từng dính scandal nào..." 

Giản Tinh Xán dừng bước. 

Hành lang vắng vẻ, có tiếng người di chuyển từ căn phòng cách không xa. 

Cậu đột nhiên lên tiếng, ngắt lời hắn, gọi tên hắn: "An Triết." 

An Triết sửng sốt.

Khi hắn ngẩng đầu nhìn Giản Tinh Xán, đối diện với ánh mắt đen tuyền, sâu thẳm của chàng trai trẻ mà cả đời An Triết khó có thể quên, ánh mắt ấy lạnh băng, như dã thú muốn chặn giết con mồi, âm trầm vô tình, như người trên cao chăm chú nhìn những thứ phù du nhỏ bé.

"Nếu em dám làm gì tổn thương sư huynh của tôi." Giọng nói của Giản Tinh Xán vẫn bình tĩnh, nhướng mi nhìn hắn, nhưng An Triết thấy lạnh sống lưng: "Tôi sẽ không bao giờ tha cho em."

Đây là lần đầu tiên Giản Tinh Xán nhìn thẳng vào An Triết.

Trước đây, mặc kệ An Triết có nói gì với cậu, cậu đều tỏ ra chết lặng, chả sao cả.

Dĩ nhiên, An Triết luôn cho rằng Giản Tinh Xán ngốc nghếch và ngu xuẩn.

Nhưng vào giờ khắc này, hắn vô tình nhận ra rằng, không phải bởi vì Giản Tinh Xán ngu ngốc mà bởi vì Giản Tinh Xán chưa bao giờ để hắn vào mắt.......

Buổi tối

Cuộc họp nhỏ trong phòng đạo diễn cuối cùng cũng kết thúc.

Bởi vì đánh nhau dẫn đến bị thương nên hầu hết mọi người trong ký túc xá của cậu đều đang ở bệnh viện. Giản Tinh Xán đang suy nghĩ xem tối nay nên quay lại ký túc xá hay đến phòng y tế thì nghe thấy các nhân viên đi ngang qua đang nhỏ giọng rầm rì:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!